Giữa lúc cơn rung chấn ập đến, Hoa Vịnh đang đứng chọn sách bên giá gỗ, còn Thịnh Thiếu Du thì cứ quấn lấy ngay sát sau lưng, không ngừng trêu chọc người thương trong lòng.
Kệ sách bị lay chuyển dữ dội, chực chờ đổ sụp. Chẳng kịp suy nghĩ lấy một giây, Thịnh Thiếu Du một tay ghì chặt Hoa Vịnh, tay kia che chắn trên đầu cậu, cả hai nhanh chóng đảo ngược vị trí cho nhau.
Cả cái kệ nặng nề đập thẳng vào lưng Thịnh Thiếu Du, nhưng Hoa Vịnh đã được anh bao bọc vẹn nguyên trong lồng ngực. Sách vở, gạch đá rơi xuống loảng xoảng, mặt đất chao đảo khiến họ chẳng thể đứng vững.
Vốn dĩ sức khỏe đã chẳng hề ổn định, giờ đây lại phải gồng mình chống đỡ cả cái tủ nặng hàng trăm cân để nó không đè lên Hoa Vịnh, Thịnh Thiếu Du dường như đã vắt kiệt chút sức tàn cuối cùng. Giọng anh run lên vì kiệt sức, nhưng vẫn cố thốt ra từng chữ: "Em đi trước đi... tìm chỗ nào trống trải mà tránh... anh sẽ theo sau ngay."
Nhìn dáng vẻ như có thể lịm đi bất cứ lúc nào của anh, Hoa Vịnh làm sao nỡ lòng bỏ mặc. Cậu không đáp lời, cũng chẳng hề nhích bước.
Quả nhiên, vừa dứt câu, Thịnh Thiếu Du đã mất đi ý thức vì quá sức.
Cảm nhận được hiểm nguy đang rình rập sau lưng, Hoa Vịnh vươn tay đấm nát mảnh chao đèn bằng kính sắp rơi trúng họ. Những mảnh vỡ sắc lẹm găm vào da thịt, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ kẽ tay, nhưng vết thương nhỏ nhặt ấy chẳng thấm tháp gì với cậu. Ánh mắt Hoa Vịnh không hề lay chuyển, nỗi đau thể xác dường như đã bị gạt phái sau.
Đứng trước lằn ranh sinh tử, cậu biết điều gì mới là quan trọng nhất. Hoa Vịnh không còn diễn vai "đóa hoa trắng" yếu đuối trước mặt người đàn ông này nữa. Cậu vươn một ngón tay, nhẹ nhàng đẩy một cái. Chiếc kệ sách nặng trịch kia bỗng chốc nhẹ bẫng như tờ giấy, văng khỏi người Thịnh Thiếu Du.
Cảm thấy áp lực ngàn cân đột ngột biến mất, lại ngửi thấy mùi hương Lan nồng nàn tỏa ra, Thịnh Thiếu Du bừng tỉnh trong cơn mê mệt. Anh thấy rõ người trước mặt vẫn là Hoa Vịnh, nhưng chẳng tài nào kết nối được những gì vừa xảy ra với cậu. Anh định mở lời hỏi han, nhưng bóng tối lại sập xuống, anh hoàn toàn chìm vào cơn hôn mê.
Hoa Vịnh xót xa ôm chặt lấy anh. Chưa kịp di chuyển đến nơi an toàn thì một giây sau, cả mảng trần nhà nứt toác đã ầm ầm đổ xuống! Không còn thời gian để nghĩ, càng không kịp né tránh, Hoa Vịnh dùng chính thân mình làm tấm khiên sống, che chở cho người trong lòng, hứng trọn cú giáng ngàn cân từ trên cao.
Một tiếng "rầm" nặng nề vang lên, trước mắt cậu lóe lên những tia sáng trắng xóa, lỗ tai ù đi bởi những âm thanh ong ong kéo dài.
Tấm trần nhà đè nghiến lấy cậu. Dùng xương thịt để đối đầu với sắt thép và bê tông, sống lưng Hoa Vịnh bị ép cho cong gập lại. Cậu gồng hết sức bình sinh, quỳ sụp xuống nhưng vẫn ôm khư khư lấy Thịnh Thiếu Du, nhẹ nhàng đặt anh xuống khoảng đất trống an toàn trước mặt.
Phải một lúc lâu sau, cảm giác tê dại sau gáy mới chuyển thành những cơn đau nhói buốt đến tận óc. Giống như có ai đó dùng thanh sắt nung đỏ, từng nhát, từng nhát một đóng sâu vào tủy não. Cú va chạm khiến Hoa Vịnh cảm tưởng như hộp sọ của mình đã vỡ vụn.
Nỗi đau bủa vây lấy toàn bộ trí não, khiến cậu phải nhắm chặt mắt, nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ. Hai bên thái dương như bị kìm sắt kẹp chặt, mạch máu căng phồng như chực chờ nổ tung, muốn thoát ra khỏi lớp vỏ bọc xác thịt yếu ớt này.
Cú đập đó suýt chút nữa đã đánh tan hồn phách của cậu, tước đi mọi giác quan, chỉ còn lại nỗi đau nguyên thủy gào thét trong đầu cùng tiếng ù tai nhức nhối. Cơn đau như sóng dữ ập đến, bao trùm lấy toàn thân.
Cánh tay Hoa Vịnh bỗng mềm nhũn, suýt chút nữa là đổ gục. Nhưng nghĩ đến người dưới thân, cậu lại nghiến răng gồng thẳng tay, đẩy mảng trần phía trên cao thêm một chút, giữ khoảng cách an toàn cho anh.
Khi cảm nhận gạch đá xung quanh đã ngừng rơi, Hoa Vịnh mới chậm chặp mở mắt. Nhưng vừa mở ra, cơn đau từ sau gáy lại giật lên từng hồi, những đốm sáng chập chờn che mờ tầm mắt cậu.
Hoa Vịnh bực bội nhìn mảng trần đang ngáng đường và thanh cốt thép đã đâm xuyên qua vai trái mình. Sau khi chắc chắn nó không chạm đến Thịnh Thiếu Du, cậu khẽ rùng mình, dồn sức hất văng khối bê tông nặng nề ra khỏi người.
Sợ thanh sắt làm bị thương anh, Hoa Vịnh đành phải tay không rút nó ra khỏi da thịt. Đau đến thấu xương, dù là một kẻ có sức chịu đựng phi thường như cậu cũng khó lòng trụ vững. Cánh tay phải run rẩy chạm vào thanh sắt sau lưng, mỗi lần nhúc nhích là một lần cơ thể cậu co giật vì đau.
Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khuôn mặt Hoa Vịnh trắng bệch không còn giọt máu. "Thà đau một lần còn hơn", cậu hạ quyết tâm, bộc phát một lực lượng kinh người rút phắt thanh sắt ra ngoài.
Cơn đau bùng nổ sau đó vài giây khiến tầm nhìn cậu tối sầm, tiếng ù tai sắc lẹm tưởng chừng có thể đâm thủng màng nhĩ. Máu từ vết thương trên vai tuôn ra xối xả, chẳng mấy chốc đã đọng thành một vũng lớn dưới chân.
May thay, khả năng tự chữa lành của cậu cực mạnh, dòng máu dần chảy chậm lại, vết thương bắt đầu khép miệng với tốc độ thần kỳ. Thế nhưng, lượng máu đã mất vẫn vượt quá giới hạn chịu đựng. Đầu óc cậu quay cuồng, một màn sương đen bắt đầu bao phủ lấy mọi thứ.
Hoa Vịnh cố níu giữ chút ý thức mỏng manh, run rẩy gửi tin nhắn cầu cứu cho đồng đội. Chỉ mấy chữ ngắn ngủi mà cậu phải mất vài phút mới gõ xong. Bóng tối trước mắt ngày một lớn dần, cậu phải cắn vào đầu lưỡi, lắc đầu thật mạnh để xua tan cơn choáng váng, nhưng mọi nỗ lực xem chừng đều quá đỗi mong manh.
Cuối cùng cũng gửi đi được dòng tin nhắn, hồi âm đến ngay sau đó.
Hoa Vịnh phải áp sát điện thoại vào mặt mới miễn cưỡng nhìn rõ nội dung. Lúc này, cậu mới dám buông lỏng sự cảnh giác đang căng như dây đàn, tựa trán mình vào trán Thịnh Thiếu Du, định bụng chợp mắt một lát để hồi sức.
Thế nhưng, còn chưa kịp thở dốc lấy một hơi, một cơn đau nhói như kim châm đột ngột đâm thẳng vào sâu trong đại não, tựa hồ có ai đó đang dùng mũi khoan điện muốn xuyên thủng đầu cậu.
Cảm giác choáng váng ập đến dữ dội như sóng xô thác đổ, Hoa Vịnh mất thăng bằng trong nháy mắt, cả người đổ nghiêng sang một bên, cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Cậu không ngăn được mà nôn khan liên tục, nhưng chẳng thể ra được gì, chỉ có vị chua chát của dịch mật thiêu cháy cuống họng.
Những bóng đèn điện bị chập mạch do cơn động đất chớp tắt vài lần rồi tắt ngấm hẳn.
"Anh Thịnh, em lạnh quá..." Nhìn người yêu đang lịm đi bên cạnh, Hoa Vịnh chẳng biết liệu mình còn có thể cùng anh bước ra khỏi nơi này hay không. Bóng tối đặc quánh trước mắt khiến cậu chìm sâu vào sự tuyệt vọng. Cậu ôm chặt Thịnh Thiếu Du vào lòng, dù ý thức đã mờ mịt nhưng vẫn không dám ngủ.
Thư viện giờ đây đầy rẫy hiểm nguy, lỡ như dư chấn lại ập đến, cậu còn phải bảo vệ người đàn ông của mình.
May sao, Thịnh Thiếu Du cuối cùng cũng tỉnh lại.
"Anh tỉnh rồi, đừng cử động vội. Lưng anh bị thương, có thể đã ảnh hưởng đến xương rồi." Hoa Vịnh giữ chặt người đang định bò dậy khỏi lòng mình.
Thế nhưng, khi ý thức quay về, Thịnh Thiếu Du cũng lập tức nhớ lại chuyện xảy ra trước khi hôn mê. Chính Hoa Vịnh là người đã đẩy văng cái kệ nặng hàng trăm cân ra khỏi người anh.
Ánh mắt Thịnh Thiếu Du đầy vẻ không tin nổi: "Em cũng là Alpha cấp S sao?"
Trong không gian tối tăm, tiếng ù tai của Hoa Vịnh vẫn chưa dứt. Cậu nhíu chặt mày, cố gắng phân biệt khẩu hình của anh để giải thích, nhưng suy nghĩ lúc này cứ rối bời như thắt nút: "Em..."
"Mùi dẫn dụ trấn an cấp cao, cả dấu ấn ánh sáng nữa, em còn định lừa anh đến bao giờ?!"
Hoa Vịnh hoàn toàn không nghe rõ Thịnh Thiếu Du đang nói gì, nhưng từ ánh mắt tràn đầy địch ý của anh, cậu lờ mờ đoán được thân phận của mình đã bại lộ. Hai chữ "lừa anh" được anh nghiến răng thốt ra, Hoa Vịnh đã nhìn thấu qua làn môi ấy.
Cậu gắng gượng chút sức tàn để giải thích, giọng nói yếu ớt như hơi thở: "Anh Thịnh, động đất rồi, trần nhà sập một nửa, chúng ta phải đợi cứu viện đã... trước tiên... giữ sức được không anh?"
Thịnh Thiếu Du lúc này đã bị cơn giận làm cho mờ mắt, anh chẳng buồn bận tâm Hoa Vịnh nói gì, chỉ một mực đòi một lời giải thích thỏa đáng.
"Giải thích... em sẽ nói cho anh sau... nhưng không phải bây giờ... đầu anh vừa bị va đập, có thấy chóng mặt không? Hay là nằm xuống nghỉ thêm một lát nhé?"
Vì tiếng ù tai quá lớn, Hoa Vịnh thậm chí không nghe rõ cả tiếng nói của chính mình, nên cậu chẳng hề hay biết giọng mình lúc này nhỏ đến mức nào. Và sự nhỏ nhẹ ấy, trong tai Thịnh Thiếu Du, lại chẳng khác nào một biểu hiện của sự chột dạ.
"Không cần." Thịnh Thiếu Du lạnh lùng từ chối.
Đột nhiên, anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc trong không khí. Mùi hương Lan nồng đậm tỏa ra từ người Hoa Vịnh chính là thứ mùi đã từng áp chế anh tại buổi tiệc của tập đoàn X trước đây.
"Em chính là nhân vật bí ẩn của tập đoàn X!"
"Anh đừng giận mà..." Hoa Vịnh giờ đây chẳng còn lời nào để biện minh, cậu chỉ hy vọng có thể xoa dịu cơn thịnh nộ của anh trước, bởi lúc này thực sự không phải lúc để tranh cãi.
"Anh Thịnh, lừa dối anh là em sai, anh tha thứ cho em được không?" Cậu thật sự không muốn bị anh ghét bỏ, càng không muốn mất anh.
Hoa Vịnh dán mắt vào môi Thịnh Thiếu Du, sợ mình bỏ sót dù chỉ một chi tiết nhỏ nhất. Cậu khó khăn vươn tay muốn chạm vào tay anh, nhưng lại bị đối phương gạt ra phũ phàng: "Cút đi, tránh xa tôi ra."
Hoa Vịnh không nghe thấy, nhưng cậu biết anh lúc này chẳng muốn đoái hoài gì đến mình nữa.
"Em xin lỗi, là em có lỗi với anh, anh đừng giận có được không?"
"Em xin lỗi là tôi phải chấp nhận sao? Thu ngay cái mùi dẫn dụ của em lại đi."
Hoa Vịnh hoàn toàn hoảng loạn, cậu gắng gượng đứng dậy định kéo tay anh để cầu xin sự tha thứ. Nhưng vết thương lúc nãy quá nặng, vừa mới nhấc người lên được một chút, cậu đã kiệt sức mà ngã quỵ xuống đất.
Thế nhưng cậu vẫn kiên trì, không ngừng xích lại gần Thịnh Thiếu Du: "Cả đời này, ngoại trừ anh ra, em chưa từng cúi đầu nhận lỗi với bất kỳ ai cả..."
"Đừng chạm vào tôi!" Thịnh Thiếu Du nhẫn tâm đẩy mạnh người đối diện ra.
Hoa Vịnh hoàn toàn không kịp chuẩn bị, cả thân hình đổ ập vào bức tường đổ nát phía sau. "Ách..." Cú va chạm khiến vết thương trên vai đau điếng, gương mặt cậu tái nhợt không còn chút máu.
Nghe tiếng rên rỉ đau đớn, trái tim Thịnh Thiếu Du thắt lại, anh bản năng định quay đầu lại nhìn. Nhưng rồi nghĩ đến việc Hoa Vịnh vốn chẳng phải một Omega yếu đuối mỏng manh, anh lại dửng dưng phớt lờ.
Cái kẻ dối trá này, biết đâu bây giờ cũng chỉ là đang diễn kịch.
"Ai mà thèm lời xin lỗi của em. Sớm biết em là Alpha, tôi đã chẳng phí công che chắn làm gì. Cút xa một chút đi, đồ lừa đảo!"
Đầu Hoa Vịnh đập mạnh vào tảng đá. Cơn đau lần này như một hố đen nuốt chửng toàn bộ tầm nhìn của cậu. Đôi môi Hoa Vịnh run rẩy không ngừng, nhưng cậu chẳng thể thốt ra nổi dù chỉ một âm thanh nhỏ nhất. Giữa không gian tĩnh lặng đến đáng sợ, giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng hít thở dồn dập, đau đớn của cậu.
Thịnh Thiếu Du lúc này mới thực sự cảm thấy không yên tâm. Nhờ ánh sáng le lói từ điện thoại, anh sững sờ nhìn thấy lỗ máu trên người Hoa Vịnh, lúc này mới bàng hoàng nhận ra cậu đang mang thương tích cực kỳ nặng! Vũng máu tươi trên mặt đất kia... đã sớm vượt mức báo động có thể gây tử vong cho một người bình thường.
"Bị thương sao? Quay lại đây tôi xem nào."
Tiếng ù tai như hàng ngàn mũi khoan xoáy sâu vào trí não Hoa Vịnh. Khi cậu cố gắng mở mắt ra lần nữa, cậu kinh hoàng nhận ra không gian chật hẹp này đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Chuyện gì đang xảy ra? Ánh đèn cuối cùng cũng bị hỏng rồi sao?
Vì không nghe thấy rõ lời nói của Thịnh Thiếu Du, Hoa Vịnh chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, một cử động nhỏ cũng không dám. Thấy cậu phớt lờ mình, cơn giận trong lòng Thịnh Thiếu Du lại bùng lên dữ dội hơn.
Người này vừa mới hạ mình cầu xin tha thứ, sao chớp mắt một cái đã không thèm đếm xỉa gì đến mình nữa rồi?
Thôi được, cắt đứt thì cắt đứt, dù sao người bị thương đến mức đó cũng chẳng phải anh. Cứ để cậu ta chảy máu đến chết đi!
Hoa Vịnh định mở lời thăm dò Thịnh Thiếu Du, nhưng rồi chợt nhớ ra tai mình đã ù đặc, dù anh có trả lời thì cậu cũng chẳng thể nghe thấy. Cậu rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Cậu nhớ đến điện thoại, vội vàng bật sáng màn hình, hy vọng chút ánh sáng yếu ớt có thể giúp mình nhìn rõ khẩu hình của anh.
Thế nhưng, khi cậu quay đầu về phía chiếc điện thoại, bóng tối vẫn bủa vây lấy toàn bộ thế giới của cậu, không lọt vào dù chỉ một tia sáng nhỏ nhất. Hoa Vịnh khó nhọc nuốt khan, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo ngay lập tức bóp nghẹt trái tim cậu.
Làm sao có thể... mình không nhìn thấy gì nữa rồi sao?!
Hoa Vịnh điên cuồng chớp mắt, đôi con ngươi vốn dĩ sắc sảo giờ đây chỉ còn là hai hốc tối mênh mông, vô định. Cậu đưa tay lên trước mặt, quờ quạng trong không trung nhưng chẳng tìm thấy lấy một hình hài quen thuộc nào. Cả thế giới như một bức màn đen kịt dội xuống, bóp nghẹt mọi hy vọng cuối cùng.
Giây phút ấy, nỗi sợ hãi không phải đến từ cái chết, mà đến từ việc cậu sẽ trở thành một phế nhân trong mắt Thịnh Thiếu Du. Cậu vốn là một Enigma kiêu hãnh, là kẻ đứng sau thao túng mọi cuộc chơi, vậy mà giờ đây lại thảm hại đến mức không thể nhìn thấy nụ cười hay gương mặt giận dữ của người mình yêu thêm một lần nào nữa.
Mùi máu tươi tanh nồng trên vai vẫn không ngừng nhắc nhở cậu về thực tại tàn khốc. Hoa Vịnh muốn gào lên, muốn níu lấy áo Thịnh Thiếu Du mà hỏi tại sao, nhưng bóng tối và sự im lặng tuyệt đối đã nuốt chửng mọi lời định thốt ra. Cậu nhận ra, mình đã thực sự bị thế giới này bỏ rơi rồi. Một nỗi tủi thân và tuyệt vọng chưa từng có tràn lấp lấy trái tim, khiến sống lưng cậu run lên bần bật. Cậu không thể để anh thấy mình trong bộ dạng này, không thể để anh thương hại một kẻ tàn tật vừa mới lừa dối mình xong.
Tình yêu của họ vốn đã mong manh vì những dối lừa, giờ đây thêm sự khiếm khuyết này, nó đã hoàn toàn vỡ nát.
Thịnh Thiếu Du hằn học tựa lưng vào một góc tường còn vững, hơi thở nặng nề và đứt quãng. Anh cố ý dời ánh đèn điện thoại đi chỗ khác, không thèm soi về phía Hoa Vịnh nữa, để mặc cậu chìm vào khoảng không mờ mịt.
Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là cảm giác bị phản bội. Anh nghĩ về những lần mình lo lắng, che chở cho "đóa hoa trắng" này, hóa ra chỉ là một trò đùa dai của một kẻ mạnh hơn mình gấp bội.
"Đừng có dùng cái mùi hương đó để dỗ dành tôi nữa. Nó làm tôi thấy ghê tởm." Anh lạnh lùng thốt ra những lời độc địa nhất, dù biết rằng giữa lúc này, họ đang bị vùi lấp dưới lớp bê tông dày đặc, mỗi mét khối không khí đều quý giá như vàng.
Thịnh Thiếu Du nghe thấy tiếng Hoa Vịnh hít vào run rẩy, nhưng anh tự an ủi bản thân rằng đó là sự chột dạ của kẻ nói dối. Anh đâu biết rằng, phía sau lưng mình, Hoa Vịnh đang vật vã trong một cơn chấn động não khủng khiếp. Ánh sáng cuối cùng trong mắt cậu đã tắt ngấm.
Giữa đống đổ nát lạnh lẽo, hai con người chỉ cách nhau một sải tay, nhưng tâm hồn đã cách xa vạn dặm. Một người đang bừng bừng lửa giận, người kia lại đang lặng lẽ chết dần trong sự câm lặng và bóng tối vĩnh hằng.
Chính sự dửng dưng của Thiếu Du lúc này—ngay cả một cái quay đầu hay một lời hỏi han cũng không có đã khiến Hoa Vịnh hiểu rằng: Dù họ có sống sót ra khỏi đây, anh cũng sẽ chẳng bao giờ cần một kẻ như cậu ở bên cạnh nữa.
Một hồi sau, Thinh Thiếu Du cảm thấy nhức khắp người, con ngươi không ngừng nhíu lại, và anh không chống lại được cơn buồn ngủ ập tới. Còn Hoa Vịnh sau khi cảm nhận được hơi thở đều đều của Thịnh Thiếu Du, trong bóng tối đặc quánh, Hoa Vịnh run rẩy lấy điện thoại ra. Cậu không còn nhìn thấy màn hình, chỉ có thể dựa vào trí nhớ và cảm giác của đầu ngón tay để bấm dãy số quen thuộc của Thường Tự.
Khi đầu dây bên kia bắt máy, Hoa Vịnh hít một hơi thật sâu để nén cơn đau đang xé toạc bả vai. Cậu cố gắng giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể, dù chính cậu cũng chẳng nghe được mình đang nói gì:
"Thường Tự... nghe này. Ngay khi đội cứu hộ đến, hãy đưa tôi đi thật nhanh. Đừng để anh ấy thấy tôi... cũng đừng để anh ấy biết tôi đi đâu. Mọi thông tin về tôi từ trước đến nay, xóa sạch đi. Cứ để anh ấy tin rằng... tôi là một kẻ lừa đảo hèn nhát, vì sợ bị vạch trần mà bỏ trốn."
Thường Tự đương nhiên biết "anh ấy" là ai. Anh ta lặng lẽ phục tùng mọi mệnh lệnh mà không mảy may thắc mắc.
Nói xong những lời đó, Hoa Vịnh dường như đã dùng hết chút hơi tàn cuối cùng. Cậu gục đầu xuống gối của Thịnh Thiếu Du, khẽ thầm thì một lời sau cuối mà anh chẳng bao giờ nghe thấy: "Anh Thịnh... sau này không có kẻ lừa dối này bên cạnh, anh nhớ giữ gìn sức khỏe.
275Please respect copyright.PENANAXISwqhX42O


