Grigoriy đặt bức ảnh xuống bàn. Người đàn ông thứ mười ba vẫn đứng ở cuối hàng, gương mặt mờ nhòe, nhưng càng nhìn lâu, anh càng có cảm giác có thứ gì đó sai lệch. Không phải vì sự xuất hiện của hắn, mà vì bố cục của bức ảnh. Grigoriy kéo tấm ảnh lại gần ánh đèn. Mười hai người đứng thành hai hàng, nhưng khoảng cách giữa họ không đều. Giữa hai người ở hàng đầu có một khe hở hẹp, hẹp đến mức chỉ có thể dành cho một người đứng sát vào, như thể đã từng có ai đó đứng ở đó rồi bị xóa đi.
“Bức ảnh này đã bị chỉnh sửa,” Grigoriy nói. Viên điều tra trẻ nhíu mày. “Nhưng bộ phận kỹ thuật nói rằng file gốc không có dấu vết cắt ghép.” “Không phải chỉnh sửa theo nghĩa thông thường,” Grigoriy đáp. “Là bị lấy mất.” Anh đặt ngón tay lên khoảng trống trong ảnh. “Có ít nhất một người nữa từng đứng ở đây.”
Viên điều tra im lặng một lúc, rồi mới lên tiếng. “Trong hồ sơ cũ của căn nhà số 47 có một chi tiết lạ.” Grigoriy ngẩng lên. “Một người phụ nữ từng được ghi nhận sống trong nhà khoảng vài năm trước khi nơi này bị niêm phong. Không có ảnh, không có giấy tờ tùy thân. Chỉ xuất hiện vài dòng trong sổ đăng ký cũ.” “Ghi thế nào?” Grigoriy hỏi. Viên điều tra lật sổ tay. “Họ không ghi tên. Chỉ ghi: La Dame.” Grigoriy lặp lại khẽ: “Quý cô.”
Căn phòng được ghi chú trong hồ sơ nằm ở cuối hành lang tầng hai. Cửa khóa bằng ổ cũ. Bên trong gần như trống rỗng, chỉ có một chiếc bàn trang điểm, một chiếc lược bạc gãy răng và một tấm gương lớn bị nứt. Trên mép gương có khắc một dòng chữ: “Elle regarde encore.” – Bà ta vẫn còn nhìn. Viên điều tra nuốt khan. “Có thể là người phụ nữ trong hồ sơ.” Grigoriy không trả lời. Anh đứng trước gương. Trong vài giây đầu chỉ thấy hình phản chiếu của chính mình, nhưng rồi phía sau vai anh xuất hiện một bóng người mang dáng phụ nữ, mặc váy dài, tóc đen xõa xuống lưng, khuôn mặt chìm trong bóng tối. Grigoriy quay lại. Căn phòng trống rỗng.
Dưới ngăn kéo bàn trang điểm là một cuốn sổ bọc da cũ. Bên trong là những dòng chữ viết tay: Ngày 3 tháng 2 năm 1948 – “Tôi không được phép xuất hiện khi có khách.” Ngày 17 tháng 6 năm 1949 – “Họ biết tôi tồn tại, nhưng giả vờ như không thấy.” Ngày 24 tháng 12 năm 1950 – “Đêm nay, họ sẽ ở lại.” Trang cuối cùng chỉ còn một dòng: “Nếu có bức ảnh được chụp… tôi sẽ không còn đứng yên nữa.”
Viên điều tra thì thầm. “Vậy người đàn ông thứ mười ba trong ảnh…” Grigoriy nhìn lại bức ảnh. “Có thể không phải là kẻ xuất hiện đầu tiên.” Anh chỉ vào khoảng trống giữa hai người ở hàng đầu. “Có thứ gì đó đã đứng ở đây trước.” Viên điều tra cảm thấy sống lưng lạnh buốt. “Quý cô.” Grigoriy khẽ gật đầu. “Người đàn ông kia chỉ là hậu quả.” Anh nhìn sang chiếc gương nứt. “Còn bà ta… là nguyên nhân.”
ns216.73.216.253da2


