Tháng Mười Hai năm ấy, tuyết rơi dày như thể cả Paris muốn bị chôn vùi trong im lặng.149Please respect copyright.PENANASaFi9ksILE
Trên đại lộ Rue Saint-Honoré, giữa dãy nhà cổ xây từ thế kỷ XIX, có một căn nhà nhỏ mang biển số 47 — nay đã bị niêm phong bằng dải băng vàng của cảnh sát.
Bên trong là mùi cũ kĩ và ẩm mốc đến mức không thể nào ngửi được.
Bên trong, ánh đèn vàng yếu ớt phản chiếu lên vách tường phủ đầy bụi. Trên bàn là một bức ảnh đen trắng cũ kỹ – chụp lại khoảnh khắc bữa tiệc Giáng Sinh năm 1950 trong chính căn nhà này. Mười hai người, ăn mặc sang trọng, cười rạng rỡ trước ống kính.
Nhưng khi phóng to ảnh ra, xuất hiện người thứ mười ba – một người đàn ông lạ, đứng cuối hàng, gương mặt mờ nhòe, chỉ có đôi mắt xám như sương đông nhìn thẳng vào người xem.
Năm 1955.
“Không thể nào...” – viên điều tra viên trẻ thì thầm, tay run lên.
Giọng trầm khàn vang lên từ phía sau:149Please respect copyright.PENANApOHpDmeVo6
“Anh ta không có mặt trong danh sách khách mời, Grigoriy. Điều này bí ẩn đấy.”
Người đàn ông bước ra từ bóng tối, khoác chiếc áo măng-tô dày, cổ áo kéo cao che gần nửa khuôn mặt.149Please respect copyright.PENANAGlz9CxCwwr
Grigoriy Volkov, đặc vụ người Nga được chuyển đến Paris theo chương trình hợp tác điều tra đặc biệt. Đôi mắt xám băng giá và dáng điềm tĩnh khiến anh trông như bước ra từ một kỷ nguyên khác.
Anh cầm bức ảnh lên, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt mờ kia.149Please respect copyright.PENANAOOzFbWzZAf
“Người này...” – anh nói chậm, “...không phải được chụp, mà xuất hiện sau khi tấm ảnh được tráng.”
“Ý anh là—?”
“Ảnh gốc không có anh ta. Nhưng khi đem đi phục chế kỹ thuật số, hình bóng này hiện ra... trong từng bản sao.”
Không khí trong căn phòng chợt nặng nề.
Grigoriy rút ra một điếu thuốc nhưng không châm, chỉ xoay nó giữa hai ngón tay.149Please respect copyright.PENANA6U5PJMrlUS
“Căn nhà này, số 47, đã khóa kín từ năm 1950. Bá tước Àsentis từng là chủ nhân cuối cùng. Và giờ...” – anh nhìn quanh căn phòng phủ bụi, nơi sàn gỗ nứt ra lộ một vệt đen mốc như máu khô – “...một xác chết được tìm thấy ở đây, không có dấu vết xâm nhập, cửa khóa từ bên trong, và... trên bàn lại có tấm ảnh này.”
Anh cúi xuống, khẽ lật mặt sau tấm ảnh. Dòng chữ in nghiêng bằng mực bạc mờ hiện ra:
"Họ vẫn còn ở đó."
Ngọn đèn bàn chập chờn, và trong khoảnh khắc tối om ngắn ngủi, Grigoriy thề rằng anh thấy người đàn ông thứ mười ba đang mỉm cười trong ảnh.
"Tôi nhớ, ngày hôm ấy, có một hiện trường mà đến nay không thể nào lý giải được." Anh chàng thám tử người nói.
Cánh cửa gỗ bị khóa từ bên trong.149Please respect copyright.PENANAIprsC7JnSM
Không có dấu hiệu đột nhập.149Please respect copyright.PENANAyF8vch6zx3
Nạn nhân – một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi – được tìm thấy ngồi trên ghế, ánh mắt hướng về bức tường nơi treo một bức ảnh đen trắng cũ kỹ.
Không một tiếng la, không có vật chứng. Chỉ có hơi lạnh và mùi khói thuốc lá cũ ám lên không gian như ký ức không chịu tan.
“Căn phòng khóa kín, không có dấu vết vật lý. Anh nói người chết... nhìn chằm chằm vào bức ảnh này à?”
"Đúng vậy" Anh ta nói tiếp.
“Căn nhà này, số 47, đã bị khóa kín từ năm 1950. Người phụ nữ góa chồng là chủ nhân cuối cùng. Và giờ...”149Please respect copyright.PENANA3k9q8aC4O6
Anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng phủ bụi, nơi sàn gỗ nứt ra lộ một vệt đen mốc như máu khô.149Please respect copyright.PENANAf0KfnsaUKR
“...một xác chết được tìm thấy ở đây, không có dấu vết xâm nhập, cửa khóa từ bên trong, và trên bàn lại có tấm ảnh này.”


