Châu Trang Di im lặng nghe tiếng động cơ gầm rú. Chiếc 911 Turbo S Cabriolet của Túc Dương xé toạc sự tĩnh lặng, bỏ lại thành phố đêm rực đèn.
Cô quay đầu liếc sang ghế lái. Ánh đèn đỏ tươi chiếu lên mặt Túc Dương. Cậu thiếu gia ấm áp giờ đã biến mất, thế chỗ bởi một người đàn ông nguy hiểm, lạnh lùng và chiếm hữu.
“Chị, chị mặc chiếc váy đó cho ai xem vậy?” Túc Dương ấm ức nghèn nghẹn, không giấu nổi sự ghen tuông tinh quái.
Cô nhướng mày.
“Cho lão Chu xem. Hầy, nếu cần thiết chắc cũng phải cho lão sờ chút.”
Phanh xe khựng lại. Túc Dương nghiêng đầu, cười ngây thơ nhưng đôi mắt sâu thẳm đã quét khắp người cô một cách đáng báo động.
“Chị thử nhắc lại lần nữa xem?”
Cô cười duyên. “Chị nói là…”
Túc Dương bỗng dừng hẳn xe và tiến gần cô. Mùi gỗ đàn hương của cậu nhẹ nhàng xâm nhập, dịu dàng như mùa xuân nhưng cũng mạnh bạo như cơn lốc mùa hè. Cậu nâng cằm cô, bắt cô nhìn thẳng vào mình.
Châu Trang Di biết mình đùa quá trớn, bèn nghiêng người, tựa nhẹ vào thành xe và nói: “Đùa thôi. Chị mặc vì chị. Chỉ là-
Cô quay người. Mái tóc đen, đôi mắt xanh… Ivan? Không, không phải. Ivan không thể ở đây. Cậu càng không thể trông lạnh lùng như thế.
Dụi mắt. Là cậu ta.
Không. Không phải cậu ta.
Cô cười ngọt ngào. Đó chỉ là ảo giác bởi lương tâm cắn rứt của cô thôi.
“Không sao.” Túc Dương siết vô lăng, cắt ngang. “Chị thật biết cách làm tôi phát điên trên đường.”
Cô im lặng một thoáng. Trong khoảnh khắc ấy, tiếng động cơ dường như cũng ngưng lại, chỉ còn nhịp tim cô đập mạnh trong lồng ngực.
“Dương này.” Cô khẽ gọi, tựa hồ như tự nói cho chính mình.
“Gì?”
“Chị không thể thua Ngao Phiến, càng không thể để lão Chu kìm hãm mình.” Cô bật cười rồi nói tiếp: “Nhưng gì chứ? Chị sẽ mời em một lần đua xe.”
ns216.73.216.253da2


