Cô bình tĩnh liếc qua hàng dài chiếc váy xa tanh như đang chọn rau củ quả ngoài chợ. Khinh bỉ nhìn qua chiếc váy siêu hở mà lão già Chu chọn cho cô, cô chỉ biết cười. Lão già mắc dịch, tại sao cứ phải nhắm vào cô?
Ting!
Cười ngọt, là Túc Dương. Cô nhắn vội vài câu để dỗ cậu ấy rồi lén lút tắt máy.
Chẳng phải cô cần thương lượng với lão Chu về cửa hàng flagship sao? Nhịn, nhịn.
Đối phương là Ngao Phiên, một thiên kim tiểu thư muốn khởi nghiệp giống cô. Cô ta được gọi là “nữ cường nhân”, khởi nghiệp tuổi 17, không cần gia đình chống lưng. Hẳn cô sẽ ngưỡng mộ cô ta lắm nếu như cô ta không nhất định phải làm một cửa hàng flagship khác ngay cạnh cô.
Cô liếc lão Chu. Nếu lão không phải cổ đông lớn nhất của công ty cô thì hẳn cô đã đấm vào mặt gã mấy phát rồi.
“Lão Chu, hôm nay có cuộc họp ở phòng quản trị lúc 6 giờ tối, nhớ gọi các cổ đông khác.”
“Vậy tiểu Di, nhớ mặc chiếc váy này nhé.”
Tiểu Di cái cl!
6 giờ tối.
Châu Trang Di mặc chiếc váy màu xanh lục lão Chu đưa, lắc lắc mái tóc xoăn nâu đỏ. Nhìn điện thoại, cô khe khẽ cười. Tên điên này, sao lại đáng yêu vậy chứ!
Túc Dương: Chị ơi, em thấy chị rồi nè. trái tim.jpg
Châu Trang Di: Sao, màu xanh lục đẹp chứ?
Túc Dương: Chị chỉ được mặc cho em xem thôi đấy. Dỗi~
Cô nhìn nhưng không trả lời. Dưới nhà, Túc Dương đang đứng chờ sẵn.
Chiếc Porsche đỏ sẫm nổi bật trên nền trời đen, cậu thiếu gia nắng ấm của cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản hở cúc phối với quần tây, tôn lên chiều cao 1m89 của cậu.
Đôi mắt đen láy nhìn cô, lấp lánh. Cậu cười, mái tóc tung bay trong gió. Dường như cậu đã chờ cô cả ngàn năm rồi.
Tim của cô hẫng một nhịp. Và nếu như, xét về mặt sinh lý và khoa học thì điều đó không thể xảy ra, ít nhất cô cũng tin rằng tim cô đã hẫng một nhịp.
Gò má đỏ bừng, đôi môi hơi mấp máy, cô thực lòng tin rằng chiếc Porsche 12 tỷ rưỡi của Túc Dương là thứ đẹp nhất trần đời.
ns216.73.216.253da2


