Sau đó, mẹ còn hỏi về Net, hỏi anh đã có người yêu chưa, tôi suy nghĩ thật lâu rồi trả lời : Không có.
Dường như mẹ còn muốn hỏi tôi thêm chuyện gì đó nữa nhưng suy nghĩ thế nào lại không cất giọng hỏi thêm.
Điện thoại tôi có âm báo tin nhắn, vừa chạm vào màn hình thì thấy hiện lên số điện thoại của Net. Thấy vậy tôi liền mở tin nhắn bằng tốc độ ánh sáng nhanh nhất.
"Anh đang ở dưới lầu nhà em " - chỉ vỏn vẹn vài chữ nhưng thật đúng trọng tâm, không hề dư thừa..
Quần áo không kịp thay, tôi đã vội vàng chạy ào ra khỏi cửa.
Mẹ thấy vậy thì gọi với theo hỏi:
“James, đã tối rồi con còn đi đâu vậy?”
“Dạ bệnh viện có việc gấp nên con đi xem một chút… Bố mẹ cứ ngủ trước đi, đừng đợi con.”
Tôi chạy một mạch xuống lầu, thở hổn hển nhìn xung quanh, liền thấy cách đó không xa bên cạnh một con hẻm nhỏ có một chiếc xe đang chờ sẵn, còn anh thì đứng tựa lưng vào thân xe, nhìn về phía tôi mỉm cười.
Ánh đèn đường vàng nhạt chiếu vào gương mặt anh..Đến gần thêm một chút, tôi chợt phát hiện anh đã gầy hơn trước, đường quai hàm càng thêm sắc nét.
“Mấy hôm nay anh bận nhiều việc lắm hay sao? Trông anh gầy đi nhiều thế.”
Anh do dự rồi đáp:
“Cũng không bận lắm.”
Đêm khuya, trên con đường nhỏ thưa thớt người, tôi và anh không đích đến mà cứ đi về phía trước, trời thì lạnh, nhưng tôi lại cảm thấy ấm áp:
“Tại sao anh lại biết em về đây?”
“Anh đã đến phòng trọ của em.” Lời nói bình thản nhưng lại mang theo vô vàn cảm xúc, ẩn ý vô cùng sâu xa.
“Đã muộn thế này, anh tìm em gấp có việc gì sao?”
“Không, anh chỉ muốn đi bộ cùng em…”
Tôi cúi đầu, sự ngọt ngào len lỏi chạy rần rần làm tôi không thể che giấu, khóe miệng cứ thế mà cong lên trông thấy.
“Em muốn cười thì cười đi, không cần kìm lại. Anh biết em rất nhớ anh…”..
Anh vô sỉ 😂😂
Nhưng tôi không phủ nhận, chỉ đơn giản là lườm anh một cái rõ dài:
“Nguyên nhân chỉ đơn thuần như vậy, không giống tác phong thường ngày của anh nha."
“Haizzz, không có cách nào khác, anh lực bất tòng tâm…”
Lời này nếu đổi lại là một người khác nói thì sẽ không có gì lạ, nhưng lời nói ấy lại được phát ra từ người đàn ông với lượng hóc môn dồi dào đó tiết thì tôi thật sự không dám tin:
“Anh cũng có lúc lực bất tòng tâm sao?”
(Cậu ơi cậu, người ta đơn thuần thì nghi ngờ, đến lúc có ý thì mắng người ta cầm thú..cậu muốn gì hả cậu James 😂)
“Dường như trong lời nói của em như phần thất vọng…” Net dừng lại một chút, rồi cúi đầu nhìn tôi, cơn gió đên thổi qua nụ cười đầy xấu xa của anh:
“Tuy rằng hiện nay anh có chút lực bất tòng tâm, nhưng nếu em có nhu cầu, thì cũng không phải không được…”
Anh nghiêng người đến gần tôi, tôi không chú ý đẩy nhẹ ngực anh, rất nhẹ, rất nhẹ. Nhưng anh lại nhíu mày thật chặt, lại còn thở dài một hơi, sau đó xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Không biết cảm giác trong tôi là sao nhưng tôi vẫn nhận thấy anh trông không giống như ngày thường:
"Anh bị làm sao à?”
“Không có gì…” Anh quay đầu lại rồi mỉm cười:
“Hôm nay anh hơi mệt, làm em thất vọng rồi.”
Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, trên cổ tay anh là một chiếc đồng hồ màu đen vẫn còn mới rất mới..
…
Anh dùng lực kéo nhẹ một chút thì tôi đã lảo đảo ngã nhào vào lòng anh, tôi nhạy cảm liền ngửi thấy được trên người anh có mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt..
“Emmm…”
Ánh đèn đường lờ mờ, tôi vươn tay lên chạm vào mặt anh, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc dạt dào, niềm hạnh phúc chưa bao giờ lại gần tôi đến như thế, chỉ cần giơ tay lên là có thể chạm đến được..
Tôi kiễng chân, chạm vào bờ môi mềm mại của anh.
Nụ hôn dài quấn quýt đầy si mê, không ngơi nghỉ…mãi cho đến khi tôi và anh đều hít thở không thông, anh mới buông tôi ra, hít vào thật sâu.
Nhìn anh hôm nay đúng là có vẻ rất mệt. Trước kia, mặc dù tôi có bị anh làm đến mức sắp tắt thở cũng không thấy anh mệt mỏi như thế này. Vậy tại sao hôm nay, chỉ một nụ hôn dài lại có thể làm cho anh khó thở, đã vậy trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
“Anh thật sự không sao chứ? Có phải trong người anh cảm thấy khó chịu ở đâu không?”
“Không có gì. Anh có việc nên về trước đây, ngày mai anh lại đến gặp em!”
Không đợi tôi nói gì, anh đã bước lên xe. Khi tầm nhìn của xe đã khuất xa, tôi mới nhớ đến một điều, đêm nay anh sẽ ngủ ở đâu?
***
Từ ngày đó mỗi buổi tôi, mỗi ngày anh đều đến đón tôi tan làm, đưa tôi về đến nhà rồi rời đi. Mỗi lần tôi hỏi anh đi đâu, anh đều làm ra vẻ thần thần bí bí nói bên tai tôi:
“Bí mật.”
Tôi cũng không hỏi lại.
Tối hôm qua tôi trực ca đêm, nên đúng lúc hôm nay tôi được nghỉ, lúc anh đón tôi, tôi liền hỏi: “Hôm nay anh có rảnh không?”
“Có chuyện gì?”
“Hôm nay em được nghỉ, có muốn đến nhà em ăn tối không?”
Đúng lúc đèn đỏ, anh dừng xe lại, vẻ mặt anh hiện lên nụ cười xấu xa:
“Chỉ ăn tối thôi sao ?”
" Vâng chỉ ăn tối?”
Ánh mắt anh sáng ngời, cứ như thể đêm nay món anh ăn không phải thịt heo mà là tôi vậy. Cứ nghĩ đến việc tôi đang chủ động dẫn sói vào nhà, thì nhất định đêm nay rất có khả năng tôi sẽ bị người nào đó chậm rãi ăn sạch sẽ, lúc này mồ hôi trên lưng liễn thoát ra nhề nhại..
Đều do tối hôm qua tôi bận trực đêm, nên không có thời gian để nghỉ ngơi. Nên chắc hôm nay đầu óc không tỉnh táo, lại nhìn thấy anh, cao hứng mà nêu lên ý tưởng mời anh đến nhà ăn tối..
Rõ ràng là bản thân tự động dâng mỡ đến tận miệng Mèo mà!
Thấy tôi không nói lời nào, anh còn nói: “Ăn đồ nóng rất dễ tăng nhiệt.”
Tôi thấy rằng anh còn vẫn chưa ăn mà đã tăng nhiệt đến thế này rồi, thì còn cần chi ăn nữa..
Tôi nhìn anh nở nụ cười thật tươi:
“Đàn anh, nếu em nhớ không lầm, hình như anh là quân nhân. Anh có thể giữ gìn hình tượng nghiêm túc một chút hay không?”
Anh bày ra vẻ mặt không đồng ý:
“Anh còn nhớ rõ trước đây anh đã từng nói với em là đừng nghĩ quân nhân nào cũng tốt…Vì mỗi khi cởi bỏ bộ quân phục trên người ra thì họ cũng là một người bình thường, nhu cầu sinh lí bình thường"
Đổ mồi hôi nha! Trong xe rõ ràng đang bật máy điều hoà mà , vậy mà tại sao tôi có cảm giác mình lại nóng đến vậy.
Thấy đèn xanh sáng, tôi vội vàng chỉ về phía trước:
“Chạy đến kia thì anh rẽ phải nhé, đằng ấy có siêu thị.”
Net đạp mạnh chân ga, chạy thẳng đến hướng tôi chỉ.
***
Ở siêu thị, Net đẩy xe đi theo phía sau tôi. Thỉnh thoảng tôi quay đầu nhìn thoáng qua anh, lúc hai ánh mắt giao nhau, một tia lửa nhỏ chợt phát sáng .
Tôi bỗng nhiên nhớ lại lúc trước khi tôi và anh cùng đến trung tâm mua sắm ở Anh.
Khi đó tôi vừa mới đặt chân đến Anh, cái gì cũng ko biết. Cầm đủ mọi thứ trên tay rồi hỏi anh đó là gì, anh thì kiên nhẫn xem rồi dịch lại cho tôi nghe.
Có một lần, tôi cầm một ổ bánh mới ra lò liền hỏi anh:
“Đây là bánh gì thế, trông rất ngon.”
Do ổ bánh được đóng kín phần trên, nên phần ghi tên bánh bị che khuất không nhìn thấy rõ, anh liền cố ý đi đến bếp hỏi người làm bánh. Hỏi một cách thật tỉ mỉ. Sau đó liền quay lại nói cho tôi nghe không thiếu một chữ.
Đến độ khi anh đã nói xong, mà tôi vẫn còn chăm chú nhìn anh.
“Em nhìn gì vậy?” Net sờ sờ mặt chính mình, nghĩ là trên mặt dính bẩn hay bị làm sao..??
Tôi bèn cười lắc đầu:
"Đàn anh, em phát hiện ra anh ngoài đào hoa ra thì còn có một mặt rất đáng yêu.”
Anh cười, nụ cười ấy đáng yêu trong sáng đến mức muốn giết người:
“Nhóc, anh biết anh đáng yêu, cho nên em cần cẩn thận một chút, đừng yêu anh nhé .”
Tôi lườm anh, rồi giật lấy chiếc bánh trong tay anh, bỏ vào xe:
“Đừng tự đắc thế, em căn bản sẽ không thích loại đàn ông như anh, em chỉ muốn anh làm anh trai của em thôi.”
Net đưa tay vò tóc tôi:
“Tiểu quỷ, từ nay về sau, anh sẽ chăm sóc cho em!”
Không nhớ rằng ai đã từng nói:
“Anh em không huyết thống rất dễ xảy ra chuyện bất ngờ!” Thật đúng là nói không thể sai ở đâu được..Quá chính xác!
…
Bỗng nhiên một chiếc khăn cắt đứt mộng đẹp của tôi:
“Nhóc, em nghĩ gì mà cười đến chảy cả nước miếng ra kìa.”
Tôi đẩy tay Net ra, sau đó cúi đầu, thấy trong xe đã có thêm nhiều màu sắc khác nhau, từ trứng gà, các loại bánh ngọt, làm tôi chói cả mắt.
Nước mắt tự dưng rơi xuống không cầm được , phút ấy tôi không quan tâm xung quanh mình có những ai, hay có bao nhiêu người, mặc kệ mà bổ nhào vào lòng anh.
Net bị hành động của tôi làm cho sửng sốt, liền nói nhỏ bên tai tôi:
“Ở đây… Có camera chạy bằng cơm đó.”
“Camera theo dõi thì sao? Ai quy định ở đây không được ôm nhau?” Tôi nghẹn ngào nói.
“Anh chỉ sợ, cảnh ở phút tiếp theo, sẽ phải cấm trẻ em!”
Người đàn ông này! Tôi bị anh chọc đến mức bật cười, rời khỏi ngực anh lẩm bầm mắng:
“Có phải trong đầu anh luôn nhớ đến những chuyện không trong sáng thôi không?”
Net vừa giúp tôi lau nước mắt, vừa nói: “Anh chưa gặp qua người nào mau nước mắt như em. Chỉ là một cái bánh thôi mà có cần cảm động thế không..??"
Duy nhất chỉ có tôi biết nguyên nhân không phải do bánh . Mà là tôi nhớ đến vẻ mặt khi anh truyền đạt lại thông tin cho tôi nghe..
Và nếu không mất đi, thì sẽ không thể nào hiểu được giá trị của nó.
***
Sau khi đi dạo một vòng trong siêu thị, Net đã mua rất nhiều thức ăn, toàn là món ăn trước kia tôi và anh thích. Tôi nói tủ lạnh của tôi không chứa hết đống đồ này đâu, Net sau đó liền mua cho tôi một cái tủ lạnh hai cửa.
Tôi sau đó không còn dám mở miệng ra nói nhà của tôi không có chỗ để, vì tôi sợ anh sẽ không do dự mà mua ngay cho tôi một căn nhà rộng hơn mất!
Trở về nhà, xe anh đậu trước cửa. Tôi đang muốn xuống xe, thì bất ngờ thấy Tee đang đứng trước cửa, có vẻ đang do dự điều gì, kiểu như muốn đi lên, nhưng lại không dám bước đi.
Tôi nhìn thoáng qua Net, anh ngoài nhíu mày ra thì không nói lời nào.
“Anh chờ em một chút nhé.”
Net giữ chặt tay tôi:
"Emmmm…”
“Anh yên tâm đi, em và anh ấy không còn gì đâu, em chỉ muốn nói với anh ấy vài câu thôi.”
Anh do dự một lát, cũng buông tay tôi ra: “Anh chờ em.”
Tee thấy tôi bước xuống xe đi đến chỗ mình, có chút bất ngờ, như muốn rời đi ngay.
Tôi gọi Tee lại:
“Tee, anh tìm em có việc gì không?”
Tee đứng lại, nhìn về phía xe của Net. Anh ta và Net nhìn nhau qua một tấm kính, Tee xoay người nói với tôi:
“James, anh phải đi rồi,. Anh đi đến một thành phố khác. Trước khi đi, anh muốn nói với em vài câu.”
“Anh nói đi.”
Tee lấy ra một tấm thẻ rồi đưa cho tôi: “Đây là tiền của em, anh trả lại cho em… Cám ơn em đã vì anh làm nhiều việc như vậy.”
“Em mới phải cảm ơn anh, rõ ràng là em có lỗi với anh, anh còn giúp em gánh tội với bố…”
Tôi chưa nói dứt lời, thì Tee bỗng nhiên ôm lấy tôi:
“Thật sự xin lỗi, là anh có lỗi với em! Cho anh ôm em một lần cuối, giống như một người anh trai ôm một người em.”
Tôi không ngại cho Tee một cái ôm tạm biệt, nhưng mà, Net đang nhìn tôi, tôi không thể.
Tôi vừa muốn đẩy Tee ra, thì nghe thấy anh ta nói nhỏ:
“Net đã nói cho anh biết hết. Hắn nói em vì cứu anh nên bị hắn...Hắn còn nói em vì tương lai của anh, nên mới chấp nhận ở bên cạnh hắn…”
“Anh nói gì?!” Tôi lập tức đẩy Tee ra. Tại sao Net lại nói như vậy, trong khi anh ấy biết rõ đây có thể là một đả kích lớn đối với Tee.
“James, em quá ngốc.” Tee đau đớn lắc đầu:
“Anh thật sự không tham ô, anh không phạm tội. Ngay từ những ngày đầu, anh đã phối hợp với tổ chuyên án, chứng cứ anh cũng đã giao. Cho dù hắn ta không cứu anh, thì anh cũng sẽ không ngồi tù…”
Đầu óc tôi nổ bùng, trời đất như quay cuồng. Tôi quay đầu nhìn Net, anh vẫn ngồi trong xe, ánh mặt trời chiếu vào, nhưng tôi mơ hồ không nhìn rõ vẻ mặt của anh.
“Tất cả đều là do hắn sắp đặt… Bao gồm cả vụ án.”
“Vụ án?” Tôi lắc đầu:
“Không có đâu, tuyệt đối sẽ không.”
“Em không thể tưởng tượng được đâu, người phụ trách vụ án này tên là bạn thân của hắn. Từ ngày lập hồ sơ vụ án đến nay, hắn đều nắm rõ tất cả mọi chuyện trong lòng bàn tay.”
Tôi không biết kiếp trước tôi đã làm nên tội tình gì, mà kiếp này ông trời luôn thử thách tôi. Mỗi khi tôi tưởng chừng mình sắp chạm tay tới hạnh phúc thì số phận luôn đem toii ra trêu đùa một chút.
Mà tôi, hoàn toàn như bị tê liệt:
“Tại sao anh lại nói cho em nghe những điều này?”
“Em có quyền biết sự thật.”
Sự thật?! Khi còn bé, mỗi ngày tôi đều muốn biết sự thật nhưng hiện giờ tôi lại không muốn nữa!
Tôi tình nguyện bị Net lừa dối cả đời, cũng không muốn có người nói cho tôi biết sự thật giả tạo này.. Tôi muốn vui vẻ, không muốn có người đâm thủng nó.
Sắc mặt tôi không chút thay đổi nhìn Tee: “Anh đừng nói cho em biết. Anh chia tay với em, cũng là do anh ấy ép anh!”
“James, anh không còn sự lựa chọn nào khác. Anh còn bố mẹ, còn trách nhiệm phải gánh vác, anh không thể ngồi tù.”
Tee suy nghĩ thêm một lát, rồi nói tiếp: “Hơn nữa anh biết em căn bản không hề yêu anh, từ đầu đến cuối trong lòng em vẫn luôn có một người mà em không buông bỏ được, mà người đó chính là hắn.”
Tôi không biết nói gì, tôi hiểu được, hiểu được tất cả. Vì một người căn bản không hề yêu mình mà đánh đổi.
“Anh nói xong rồi chứ?” tôi hỏi.
“Anh đi rồi, em nhớ phải bảo trọng.”
“Tee…” tôi gọi với theo:
“Hôm đó, anh nói với bố em những lời đó… Là Net bảo anh nói sao?”
Tee do dự một lát, rồi gật đầu.
Hiện tại, tôi đã hoàn toàn hiểu được, Tee không được như Net, sẽ không biên soạn ra một lời nói dối đầy dàn dựng đến như vậy, một lời nói dối tốt bụng như thế..
Net bước xuống xe đi đến chỗ tôi, đứng ở phía sau lưng tôi..
“Em biết hết rồi.” giọng nói anh như đang thú nhận.
“Tại sao phải dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy?”
“Bởi vì anh hiểu em, trừ khi Tee rời bỏ em trước, nếu không em sẽ không rời bỏ hắn.”
“Anh muốn anh ta vứt bỏ em, rất đơn giản. Nhưng tại sao anh lại nói cho anh ta biết em vì cứu anh ta mới lên chấp nhận ngủ với anh? Không phải em đã nói, đó ko phải lý do mà là do em tự nguyện sao…”
Net trầm giọng nói:
“Hắn đánh em! Hắn làm tổn thương em! Anh muốn hắn phải tự trách mình, anh muốn hắn nhớ rõ, hắn có lỗi với em!”
“Anh!” Tôi thật sự không còn từ ngữ nào để nói, tôi tức giận đến rung người, nhưng cũng lại muốn lao vào lòng anh, nói với anh là tôi thật sự rất yêu anh, yêu con người hèn hạ đó..
“Nhóc, anh sai rồi.” Net ôm lấy tôi, nói bằng giọng nói dịu dàng nhất:
“Đây là lần cuối cùng, anh đảm bảo về sau sẽ không lừa dối em nữa.”
Hận đến cực độ, nhưng yêu cũng đến cực độ, tôi tức giận đấm mạnh vào ngực anh.
Nhưng…
Nếu tôi biết… tôi nhất định sẽ không đánh anh.
Nếu tôi biết…
Tôi đẩy Net ra, thấy anh nghiến răng, cúi xuống ấn ngực rồi thở dốc đầy khó khắn, tôi không nói gì, cũng không dám không đẩy anh ra nữa.
“Anh…” giây phút đó tôi hoàn toàn quên hết những oán giận, tay tôi run rẩy xoa nhẹ ngực anh:
“Anh bị sao thế? Có làm sao không?!”
“Không có gì.” Anh lắc đầu, nhưng sắc mặt anh trở nên trắng bệch.
Tôi nhẹ nhàng cởi cúc áo anh ra, khi chiếc cúc áo thứ 2 được kéo xuống....
Trên ngực anh, có một vết sẹo còn đỏ đậm..
“Anh?!” Tôi nên sớm phát hiện ra sự khác thường của anh, ngày trước khi nhận thấy anh là lạ, tôi chỉ nghĩ anh vội vàng đi nhận một nhiệm vụ gì cấp bách, nhưng tuyệt đối tôi không thể nào nghĩ đến chuyện anh lại mang theo vết thương nặng như thế từ bệnh viện chạy đến tìm tôi.
“Đừng lo.” Gương mặt đau đớn của anh nhìn tôi nở nụ cười:
“Chỉ là một vết thương nhỏ, sẽ nhanh lành thôi.”
ns216.73.216.208da2

