Đang mơ màng trong giấc ngủ, Net nhận được một cuộc điện thoại, ngay khi kết thúc liền vội vàng xuống giường mặc quần áo vào:
“Anh có việc phải gấp phải đi, một chập anh sẽ về.”
“Vâng.” Tôi ôm mền tiếp tục ngủ, trong đó vẫn còn giữ lại hơi ấm của anh.
Khi gần đi, anh cầm một chiếc khăn ấm lau mặt cho tôi, dặn dò tôi ngủ thêm một lát, nghỉ ngơi thật tốt. Khăn trên mặt vô cùng ấm áp cũng giống như độ ấm của môi anh, trên người anh, khi chạm vào mặt liền cho tôi một cảm giác vô cùng thoải mái.
Khi đến cửa, anh liền quay trở lại, hôn lên trán tôi:
“Đừng suy nghĩ nhiều, tất cả mọi việc hãy để anh xử lý, em cứ yên tâm đi.”
“Điều em lo lắng nhất chính là anh luôn như vậy, không chừng lại gây thêm chuyện ra.."
Anh ghé sát vào tôi, hơi thở nóng bỏng phả vào tai tôi:
“Cho dù anh có để người khác chịu oan, tuyệt đối cũng chỉ vì nụ cười của em mà thôi.."
Tôi nghiêng người lườm anh một cái, nở nụ cười:
“Anh đi đi, em không phải hồ ly tinh đâu.”
“May là em không phải.”
Nhưng quả là phải, tôi đã quá xem nhẹ anh, vì tôi, anh thật sự đã khiến cho cho một người bị gánh nỗi oan này – Người đó không ai khác mà chính là Tee.
Thoáng trưa, tôi nhận được điện thoại của Tee, anh ta nói muốn gặp tôi, sẽ chờ tôi ở dưới tán cây nơi khi bé chúng tôi hay ngồi, nhưng lúc này giọng nói của anh ta bình tĩnh lạ thường. Tôi có chút xúc động liền chạy thẳng đến chỗ hẹn..
Những tán lá cây đã khô vàng, rơi rụng đầy quanh khoảng không đó.
Tee đứng dưới tán cây, trang phục vẫn tươm tất gọn gàng nhưng vẻ mặt của anh ta lại không được tự nhiên. Mặc dù Tee đã cố gắng che giấu nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấu được vẻ đau khổ tận sâu trong đáy mắt của anh..
Thấy tôi bước xuống từ trên xe, Tee liền bước đến chỗ tôi, nhìn tôi thật lâu. Trước khi đến, tôi đã cố ý phủ tóc xuống che trán, và đeo khẩu trang để che đi vết sưng trên má.
“Còn đau không?”
Tôi vô ý sờ sờ tóc trên trán, miễn cưỡng nở nụ cười:
“Không đau. Em biết anh không cố ý đánh…”
Hai bàn tay đang nắm chặt của Tee thả lỏng dần:
“Em thật sự yêu hắn sao?”
Tôi cúi đầu, nhìn quanh mặt đất. Tôi còn nhớ rõ, trước đây Tee rất thích cùng tôi ngồi ở dưới bóng cây này nói chuyện về lý tưởng cuộc đời..
Khi đó, tôi luôn nghĩ rằng Tee là người đàn ông giỏi nhất. Nhưng hiện tại tôi mới biết được, lý tưởng và sự thật có khoảng cách quá xa, không phải lý tưởng nào cũng có thể trở thành sự thật.
“Chúng ta chia tay đi!” Những lời này Tee nói ra vô cùng vội vàng, giống như anh ta sợ nếu không nói ra ngay thì sẽ không nói được nữa..
Tôi gật đầu, không nói nên lời, đầu óc cũng trở nên nặng trĩu.
Tôi và Tee cứ chia tay như thế, so với lúc quyết định kết hôn còn bình thản hơn. Tôi nghĩ nên cởi chiếc nhẫn trên tay đưa cho Tee, thì mới phát hiện ngón tay tôi trống rỗng, hơn nữa trên cổ tay còn đang đeo một chiếc đồng hồ màu trắng, trên đó có khắc một chữ "SRP"
Nhất định là đêm qua lúc tôi ngủ, ai đó đã âm thầm đeo vào tay cho tôi.
“James, anh biết..Khi ở bên cạnh hắn, chắc chắn em sẽ rất vui vẻ.”
Cuối cùng, Tee đã nói một câu, câu nói ấy khiến suy nghĩ của tôi trở nên mơ hồ, dù anh ta đã rời đi thật lâu mà tôi vẫn chưa thế lấy lại tinh thần.
Tôi đã phản bội anh. Anh bị người khác cướp đi thứ thuộc về mình, anh ta tức giận đánh tôi là hoàn toàn hợp lý! Anh ta chia tay tôi, cũng hoàn toàn hợp lý! Nhưng câu nói cuối cùng của anh ta, vì sao tôi nghe như nó là một loại hy sinh bản thân muốn toại nguyện cho ý muốn của tôi vậy..Thêm vào đó là phản ứng bình tĩnh của anh ta chỉ trải qua một buổi tối ngắn ngủi, những phẫn nộ trong anh ta đều tan biến hết… Điều này hoàn toàn không hợp lý.
Trì phi… Trừ phi Net đã nói điều gì đó với anh ta.
Tôi lập tức điện thoại cho Net, muốn hỏi anh là có phải anh đã đi tìm Tee và nói gì với anh ta hay không. Nhưng điện thoại reo, người nhận điện thoại lại là một người bạn của Net, mà người bạn ấy có thái độ vô cùng thân thiện, anh ta nói Net hiện đang bận việc, không tiện tiếp điện thoại, còn nói Net có việc gấp phải trở về Anh xử lý, khi nào xong sẽ nhanh chóng quay lại gặp tôi.
Tôi trở về bệnh viện, ngẩn người thật lâu, đối với âm thanh tôi vô cùng nhạy cảm, tôi có thể lờ mờ nghe được giọng nói của một người khác trong điện thoại, người đó gọi: “Bác sĩ, bác sĩ…” tôi còn nghe thấy tiếng xe đẩy, bánh xe ma sát nhau, phát ra tiếng ken két.
Nhớ lại Net cũng là người học y, tôi mới không nghĩ nhiều nữa, liền nói lời cảm ơn người bạn đó. Vừa đang định dập điện thoại, thì người đó lại nói bâng quơ với tôi:
“Lần này, em cần phải chờ cậu ấy…”
Tôi xấu hổ vâng một tiếng, sau đó dập điện thoại.
Tôi đương nhiên sẽ đợi anh, cả một buổi tối tôi đều đợi điện thoại của anh. Tầm qua chín giờ hơn, Net mới gọi điện thoại cho tôi, giọng nói của anh lộ rõ vẻ buồn ngủ: “Nhóc, có nhớ anh không?”
Tôi đang nằm trên giường, chợt kéo gối ôm vào ngực, khóe miệng không kiềm được mà nhếch lên:
“Anh có nằm mơ không?”
Đầu giây bên kia không có âm thanh, giống như anh đang ngủ, do dự không biết có nên nói chuyện tiếp hay không, thì anh hỏi:
“Em tìm anh có việc gì à?”
Loáng thoáng nghe được tiếng thở dài, tôi có chút hối hận, nói ba chữ em nhớ anh cũng không chết đâu mà phải không ??
“Cũng không có việc gì quan trọng.” Tôi nói.
“Em nói đi.”
“Hôm nay Tee đến tìm em…” Nhắc đến Tee, giọng nói của tôi lập tức khựng lại: “Em và anh ấy chia tay rồi.”
“Ừ.” Anh thản nhiên trả lời, chẳng có lấy một chút ngạc nhiên hay vui mừng nào cả.
Như kiểu anh biết trước được mọi chuyện vậy..
“Anh có nói gì với anh ấy không?”
“Em nghĩ anh nên nói gì với hắn?” Anh hỏi lại tôi:
“Nói với hắn em ở cùng anh là bị ép buộc? Là vì em muốn cứu hắn ra khỏi nhà giam sao..."
Tôi khẳng định đầu óc anh chắc chắn có vấn đề rồi nên mới hỏi tôi một việc ngu xuẩn như vậy, anh làm sao có thể nói với Tee như vậy? Anh chỉ cầu mong cả đời này Tee cũng không biết được điều đó.
“Không nói là tốt rồi, sau này cũng đừng nói.” Tôi vùi mặt vào gối, trên đó còn lưu lại hương vị chỉ của riêng anh:
“Không phải em bị ép, là em tự nguyện… Đánh chết em, cũng là em tự nguyện…”
Vừa nói xong bên điện thoại liền truyền đến một tiếng cười mờ ám:
“Anh biết.”
Mặt tôi bất chợt nóng lên:
“Không thèm nói chuyện với anh nữa, em muốn đi ngủ.”
“Ừh, chờ anh nhé, nào anh xong việc anh sẽ đến tìm em.”
Xác định là anh chưa nói gì với Tee thì tôi mới yên tâm đi ngủ.
Chuyện này, tôi thật sự không muốn Tee biết, tôi hy vọng anh ta hận tôi, đối với tôi sẽ không còn bất kì hy vọng nào nữa, sau này anh ta sẽ gặp được một người yêu anh ta thật lòng.
***
Thời gian mỗi ngày luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã qua một tuần.
Net vẫn không xuất hiện, nói rằng tôi không cảm thấy trống trải thì đó là giả, tôi luôn ý thức được là bản thân rất nhớ anh.. Nhớ nụ cười xấu xa của anh, nhớ bóng dáng bá đạo của anh. Thỉnh thoảng cảm thấy buồn, tôi vẫn hay len lén ảo tưởng một chút là khi tôi bước ra khỏi cổng bệnh viện, ngay tức khắc anh sẽ từ phía sau chạy đến ôm chầm lấy tôi, hỏi tôi:
"Nhóc con, có phải đang nhớ anh hay không? Nhớ anh thì cứ nói, đừng xấu hổ như thế…”
Tự tưởng tượng như thế, rồi tự cười trộm một mình.
“James, có chuyện gì mà vui vẻ như vậy?” Bác sĩ Mit đang làm hồ sơ bệnh lý hỏi tôi.
Các bác sĩ khác cũng nói:
“Còn hỏi nữa, là Phi Tee không có việc gì. Tôi đã nói rồi, P'Tee tốt như vậy, khẳng định sẽ không có liên quan.”
“Cậu và P'Tee đã định ngày kết hôn chưa? Chúng tôi chờ uống rượu mừng đó nha.”
“Sau này rồi nói sau, cũng không vội.” Tôi đút hai bàn tay vào túi áo blouse trắng, nói sang chuyện khác:
“Chị Ann, phòng trọ của chị trang trí sao rồi?”
Bác sĩ Ann ở phòng trọ sát vách phòng tôi, bình thường không có gì, mấy ngày nay vừa có người dọn đến, đêm nào phòng của chị ấy cũng vang ra tiếng động sửa chữa.
“Không phải, là chị cho thuê. Ban đầu chị không định cho thuê, nhưng người kia cứ kiên trì bảo chị cho thuê…” bác sĩ Ann có chút ngượng ngùng, hỏi tôi:
“James, có phải họ làm ồn ảnh hưởng đến em lắm đúng không, để chị nói với bọn họ.”
“Không phải, không phải. Em chỉ hỏi vậy thôi… Mấy hôm nay em đều ở nhà bố mẹ.”
***
Cuối tuần không đi làm, tôi cố ý đến công viên tản bộ với bố. Trải qua một tuần nghỉ ngơi, tinh thần của ông đã tốt hơn rất nhiều.
“Su, tại sao gần đây bố không gặp Tee, nó đi đâu thế?”
“Anh ấy được điều về làm việc ở nơi cũ, bị đình chỉ công việc lâu như vậy nên có rất nhiều việc đang chờ anh ấy làm.” Nhắc đến Tee, đúng là đã lâu rồi tôi không gặp anh ta. Ngày hôm qua, tôi gặp được bạn của Tee, tán gẫu vài câu, mới biết là vụ án của anh ta cơ bản đã được điều tra rõ, Tee không có liên quan, còn cung cấp các chứng cứ và lời khai chính xác cho công tác điều tra vụ án.”
Công ty cũ đã đồng ý cho anh ta quay trở lại làm việc nhưng nhưng là anh ta không muốn làm việc ở đây nữa, anh ta nói ở đây không có tiềm năng để phát triển sự nghiệp, cho nên xin chuyển công tác. muốn đến thành phố khác phát triển sự nghiệp.
Net nói sẽ làm tôi vừa lòng, anh quả nhiên nói được làm được, mà tôi, từ đầu đến cuối vẫn không có dũng khí nói sự thật với bố mẹ mình.
“Hôm nay chắc là nó nghỉ nhỉ? Con gọi nó đến dùng cơm tối đi.”
“Bố…” Có một số việc sớm muộn gì cũng phải nói, khó có được cơ hội tâm trạng của bố cô tốt như lúc này:
“Con và Tee..Bọn con…”
Bố thấy tôi cứ ấp a ấp úng, thì rất nhanh hiểu được bèn nói:
“Không phải con và Tee cãi nhau chứ?”
Tôi thăm dò hỏi:
“Nếu con và anh ấy chia tay bố có thể chấp nhận được không?”
“Haizzz, tuổi trẻ các con cãi nhau là chuyện bình thường, đừng hở ra một chút là nói chia tay. Khoảng thời gian này xảy ra nhiều chuyện như vậy, tâm trạng của Tee không tốt, con nên rộng lượng với nó một chút…”
Đi tiếp trên con đường đó..Một vài lần, tôi muốn thẳng thắn nói ra, nhưng vừa thấy sắc mặt bố đang miên man, thì tôi lại cố nhịn xuống không nói nữa.
Thường vào cuối tuần, thì ở công viên có rất nhiều cặp tình nhân cùng nhau đi tản bộ thư giãn. Một vài đôi ngồi ở hàng ghế dài ôm nhau, một vài đôi thì cùng đi dọc trên con đường nhỏ. Mà trong số đó, có một đôi đang bước đến đối diện với tôi, làm cho tôi không tin vào mắt mình, cẩn thận nhìn kĩ, đúng là Tee đang đi cùng một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi.
Sau một phút kinh ngạc, tôi liền kéo cánh tay của bố:
“Bố, chúng ta đi qua bên đó đi.”
“Bên này gần tới nhà rồi…” Bố tôi chỉ vào con đường phía trước, nhưng vừa nói được một nửa thì sắc mặt ông bỗng nhiên thay đổi, trở nên xanh mét. Tôi vội vàng tìm trong túi bố lọ thuốc, đưa một viên vào miệng ông.
Bố vừa nuốt vào, thì Tee đã đến gần, anh ta không hề có ý lảng tránh tôi và bố tôi, ngược lại chào hỏi rất thản nhiên:
“Bác trai, James…”
“Trùng hợp quá.” Tôi cười đáp lại. Người con gái bên cạnh Tee, tôi đã gặp qua một lần, cô ấy cùng làm chung chỗ với Tee, gương mặt không xuất sắc lắm nhưng cũng ưa nhìn, lại là con nhà có gia giáo.
“Tee, người này là?” Bố tôi hỏi.
Tee nho nhã lễ phép nhìn người con gái bên cạnh nói:
“Đừng ngại, anh và bác trai nói chuyện mấy câu. Em chờ anh một chút.”
“Đúng lúc em muốn đi dạo bên bờ hồ một chút. Mọi người cứ trò chuyện thoải mái.”
Người con gái đi xa, Tee chỉ nhìn thoáng qua tôi, nhanh đến mức tôi không kịp bắt được cảm xúc trong ánh mắt anh ta.
“Bác trai, thật sự xin lỗi bác. Có một số việc cháu và James không nên giấu bác, nhưng bọn cháu thật sự vì sức khỏe của bác nên mới…”
“Hai đứa?!” Bố tôi như không thể tin vào sự thật nhìn tôi, rồi nhìn sang Tee.
“Cháu và James không hề có quan hệ yêu đương gì đâu ạ.” Những lời này của Tee khiên tôi sợ đến ngây người, huống chi là bố tôi.
“Cháu nói gì?”
Tee nhìn thoáng qua vẻ mặt đang ngây ngốc của tôi, tiếp tục nói:
“Trong khoảng thời gian bác bị bệnh, tâm trạng không được tốt, James vô cùng lo lắng cho bác. Vì để làm cho bác vui, James đã nhờ cháu giúp đỡ.. Sau đó xảy ra nhiều việc như vậy, bởi vì cháu gặp chuyện, nên bác lại bị kích động, cho nên cháu và James lại không có cơ hội để nói với bác.”
Ánh mắt nghi ngờ của bố tôi hướng về phía tôi, tôi nhanh chóng bỏ qua đi kinh ngạc, nhìn về phía hồ nước xanh ngắt..
“Bác trai, James rất hiếu thảo, em ấy làm như vậy đều là vì bác, bác đừng trách em ấy, hơn nữa bác phải giữ gìn sức khỏe…” Tee khách khí nói:
“Mấy hôm nay cháu bận nhiều việc, không có thời gian, hôm nào có thời gian rảnh cháu sẽ đến thăm bác.”
Tee nói xong, không quay đầu mà tiếp tục đi thẳng, tôi mơ hồ nhìn theo bóng dáng đang run run của anh ta.
“James, điều Tee nói đều là sự thật à?”
“Con…” Anh ta không nên làm cho tôi nhiều chuyện như vậy, thật sự là không nên một chút nào.
“Haizzz!” Bố tôi thở dài một hơi, chắp tay sau lưng, tiếp tục đi trên con đường đầy sỏi.
Tôi đuổi theo gọi to: “Bố…”
Vội vã đi vài bước, sau đó ông dừng lại, quay đầu nhìn tôi:
“Bố đã sớm nhận ra con không thích nó, lúc con bỗng nhiên nói đã chấp nhận cậu ấy bố còn thấy kỳ lạ.”
“…”
“Bố không hề nghĩ con có thể hồ đồ như vậy, lập mưu cùng lừa dối bố. Đính hôn cũng có thể giả vờ sao? Sao con không nghĩ đến hậu quả? Mọi người xung quanh con sẽ nghĩ như thế nào? Thấy như thế nào!”
“…” tôi không thể nói được gì đành đi theo phía sau. Thật sự, nếu đổi lại lời nói hôm này là do người khác nói, bố tôi chắc hẳn sẽ không tin. Nhưng lời nói này lại được chính miệng Tee nói ra, thì ngược lại bố tôi tuyệt đối không nghi ngờ.
Trở về nhà thì trời đã tờ mờ tối, cơm nước tắm rửa xong thì mẹ đến phòng nói chuyện với tôi một chốc. Bà bảo sao tôi lại ngốc như thế, không nên nói dối họ. Mẹ tôi còn nói, không phải mẹ và bố buộc tôi phải ở bên cạnh Tee. Họ chỉ là muốn tôi có thể tìm được một chỗ dựa tốt, tìm được một người thật lòng và đối xử tốt với tôi.
Tôi hiểu được, tôi vẫn luôn hiểu được: Bố mẹ không cần điều gì xa xôi hết, cho dù tôi có làm điều gì sai trái, họ vẫn luôn yêu thương tôi, yêu một cách toàn tâm toàn ý.
ns216.73.216.208da2

