Trong nhà hàng sang trọng, ngoài rượu ngoại và ánh nến lãng mạn, còn có tiếng đàn violon vang lên du dương, anh cầm lấy bàn tay của tôi, lồng một món đồ mát lạnh vào ngón tay áp út. Size nhẫn rất vừa vặn, viên kim cương được đính trên nhẫn cũng vừa khéo phù hợp với tay tôi, nhỏ một chút thì không đủ sáng, lớn hơn thì lại quá khoe khoang sự giàu có của mình.
Đây hẳn là thiết kế tao nhã của Cartier, kỹ thuật thủ công đạt đến độ hoàn mỹ, khi mang vào ngón áp út thon dài liền khẳng định đó chính là tình cảm chân thành, cũng là lời hứa hẹn kiên định của anh. Đủ để thấy rằng chiếc nhẫn này, chính là anh đã dùng trái tim để lựa chọn cho tôi..
“Em đang suy nghĩ gì vậy?” Anh khẽ đưa tay về phía tôi, anh không tự chủ được mà vuốt lên đôi mày đang nhíu chặt của tôi.
Bỗng nhiên tôi ý thức được bản thân mình đã thất thố, trong không khí lãng mạn như vậy, quà tặng trịnh trọng như vậy, tôi chẳng những không biểu hiện vui vẻ mà lại còn nhíu mày như thế này đi.
“À…” tôi vội vàng khôi phục lại tâm trạng của mình, chuyên tâm mà đối phó với ông chồng mới cưới: “Em đang suy nghĩ, tại sao anh lại không mua tặng em chiếc nhẫn kim cương năm carat?”
“Anh muốn là mua thôi, nhưng em có dám đeo không? Em không sợ có người nghĩ là em được gả cho anh vì gia tài, rồi bắt cóc em à?”
“Có anh ở đây, ai dám bắt cóc em?”
“Anh không phải lúc nào cũng ở bên cạnh em…”
Suýt chút nữa tôi đã quên. Nhớ đến khoảng thời gian ở chung của tôi và anh dạo này, gần thì ít mà xa cách thì nhiều, tôi mới hiểu được một cách rõ ràng, năm đó vì sao mẹ tôi lại khuyên rằng tôi không nên gả cho quân nhân.
“Em đã từng suy nghĩ đến việc…” Anh thử hỏi thăm dò tôi: “Tùy quân…”
Tùy quân? Theo anh đi đến mọi nơi, sống theo cuộc sống của quân đội, nghe qua thì thật là tốt, nhưng còn công việc của tôi, rồi cả bố mẹ tôi, và còn có rất nhiều vấn để cần phải đối mặt.
Nhìn được vẻ do dự của tôi, Anh không miễn cưỡng tôi nữa, anh chuẩn bị đổi đề tài, thì điện thoại vang lên.
Anh nhìn thoáng qua số điện thoại, rồi lập tức nhận cuộc gọi, người ở đầu dây bên kia thông báo một cách trôi chảy cho anh biết rằng anh phải lập tức trở về quân đội.
Anh nghe được tình hình đang có vẻ nghiêm trọng, anh liền giơ tay che điện thoại lại:
“Xảy ra chuyện gì?”
Câu nói kế tiếp tôi nghe không rõ lắm, loáng thoáng chỉ nghe được cái gì động cơ thí nghiệm khi cho bay ra không gian xảy ra vấn đề.
Sắc mặt anh lập tức thay đổi, cơm cũng chưa kịp ăn đã vội vội vàng vàng đáp chuyến bay quay về quân khu.
Đây chính là cuộc sống tân hôn của tôi, nó cứ lẳng lặng mà dừng lại như vậy.
***
Từ ngày Anh đi đến nay lại bắt đầu không có tin tức gì của anh.
Tôi vẫn trải qua cuộc sống một mình, vô cùng bận rộn, thậm chí có khi tôi còn nghĩ kết hôn chỉ là một giấc mơ mà tôi từng trải qua, tôi vẫn là một người độc thân. Chỉ có khi tôi quét dọn căn phòng sát vách, thấy rèm cửa màu trắng ngà trên cửa sổ thì tôi mới cảm giác được sự tồn tại của anh, tuy có phần xa xôi nhưng lại vô cùng chân thật.
Cũng như mọi khi, tôi về nhà vào ngày nghỉ cuối tuần.
“James, hôm nay con có thấy ba của Tee không? Sức khỏe ông ấy hồi phục thế nào rồi?” Lúc ăn cơm, mẹ tôi hỏi.
Bởi vì bố Tee lớn tuổi, tuy rằng ca giải phẫu thành công, nhưng sự phục hồi của cơ thể không được nhanh lắm..
Công việc của Tee lại bận rộn, không thể không rời khỏi Thái, sức khỏe mẹ Tee lại không tốt cho lắm, bà hoàn toàn không thể chăm sóc bệnh nhân. Chỉ trong một tuần, dường như mẹ Tee đã già đi mười tuổi, cả người cũng gầy đi trông thấy. Vì không muốn mẹ cô lo lắng nên tôi vẫn chưa nói ra điều này.
Ở trước mặt người nhà bệnh nhân, tôi không thể không nói tình huống xấu nhất cho họ biết, để đề phòng nhỡ như xảy ra việc không hay.
Nhưng khi đối mặt với người nhà của mình, thói quen của tôi là chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu: “Con đã đến xem rồi, bác ấy hôm nay đã khá hơn rất nhiều, có thể xuống giường hoạt động. Tháng sau có thể bắt đầu tiến hành trị liệu.”
“Nhưng mẹ nghe bác gái của con nói, hiện tại trạng thái tinh thần của ông ấy không được tốt, nhất là khi nghe Tee muốn thôi việc để chăm sóc cho ông ấy thì nói thế nào ông ấy cũng phải xuất viện…”
Tay cầm đôi đũa của tôi bất giác siết chặt:
“Tee muốn từ chức?”
“Đúng vậy, Tee luôn là đứa con hiếu thảo, bác trai của con đột nhiên trở nên như vậy, cậu ấy ở bên ngoài làm sao có thể an tâm được. Mẹ còn nghe bác gái của con nói, Tee không quen với cuộc sống bên đó, vả lại áp lực công việc vô cùng lớn.”
“Nhưng mà, anh ấy từ chức, sau này sẽ phải là sao?”
Mẹ tôi suy nghĩ một lát, hỏi:
“Mẹ nghe nói công việc hiện tại của Tee là do Net sắp xếp, nếu không phiền, con có thể nhờ nó nói giúp một chút không, điều Tee về lại Thái!”
“Tee là cán bộ nhà nước, muốn điều động công tác rất khó.” Tôi khó xử nhìn mẹ, không phải là tôi không muốn giúp, mà là đối với Net, tôi hiểu rõ hơn ai hết, nếu tôi mở lời nhờ anh giúp điều Tee về lại Thái công tác, khẳng định anh sẽ không nói nhiều lời, mà lập tức điều Tee đến vùng cao nguyên xa xôi hơn.
“Mẹ biết, nhưng với quan hệ của Net… chắc là có thể mà?” mẹ tôi đâu biết rằng Net và Tee đã từng xảy ra chuyện ngày đó, thấy tôi còn do dự, bà lại cố gắng hết sức để thuyết phục tôi:
“James, con và Tee dù sao… Chúng ta cũng nợ gia đình họ, có thể giúp được, thì giúp một tay đi.”
“Con sẽ cố gắng tìm biện pháp.”
Tại một nhà hàng cao cấp tôi với nụ cười cứng nhắc gặp cục trưởng..
“Đã muộn thế này, cậu một thân một mình thật bất tiện, hay là tôi đưa cậu về nhà trước.” Cục trưởng khách khí nói, vẻ mặt tươi cười thanh tú của anh ta nhìn qua vô cùng chân thành.
“Cám ơn, tôi có lái xe đến, đang đỗ ở phía đối diện.”
“À, vậy cậu lái xe cẩn thận một chút, cậu vừa uống hai ly rượu vang đấy.”
“Không sao. Hàm lượng cồn của rượu vang không cao, tôi không sao đâu.” Thấy Cục trưởng lên xe, chuẩn bị rời đi, tôi vội vàng nói: “Cục trưởng, tôi muốn nói với anh chuyện này…”
“Tôi yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng, cậu cứ chờ tin tức của tôi.”
Chiếc xe chở Cục trưởng chậm rãi rời đi biến mất trong đêm tối, lúc này tôi mới thu hồi nụ cười gượng gạo của mình, đứng trên con đường nhỏ thở phào nhẹ nhõm.
Tôi quen biết Cục trưởng đã được ba năm. Lúc ấy cục trưởng ba mươi tuổi, anh ta kiểm tra sức khỏe và bị chuẩn đoán lầm là mắc bệnh ung thư phổi, sau đó đến bệnh viện của tôi đang làm để tái khám, tôi đã tư vấn rất nhiều chuyên gia. Cuối cùng cũng đã loại bỏ khả năng mắc bệnh ung thư của anh ta.
Cục trưởng rất cảm kích tấm lòng của tôi, mỗi lần nhìn thấy tôi cho dù là từ phía xa xa, anh ta đều cố gắng đến chào hỏi tôi, rồi thăm hỏi vài câu.
Dần dần, hai người trở nên thân quen, cho dù bị bệnh gì, Cục trưởng đều tìm đến tôi, còn nói là khi nào tôi gặp khó khăn, cứ việc đến tìm anh ta hỗ trợ. Nhưng xã giao vậy thôi chứ từ đó đến nay tôi chưa bao giờ đến nhờ anh ta giúp đỡ điều gì. Nhưng giờ đây, vì Tee, tôi chỉ còn cách đến tìm anh ta để thử vận may.
Đương nhiên, có thể thành công thì tốt, nếu không được, coi như tôi cũng đã cố gắng hết sức.
Con đường về đêm, rất ít xe, khá lạnh lẽo.
Tôi chờ thật lâu, cũng không thấy có chiếc xe taxi nào chạy qua.
Không biết là do tôi uống hai ly rượu vang, hay là do vừa rồi tôi xã giao cùng với Cục trưởng quá chú tâm nên hao tổn tâm sức, cũng có thể là vì những ngày gần đây buổi tối tôi đều thức để chăm sóc bố Tee nên không nghỉ ngơi đủ, mà bây giờ trán tôi đang nóng như lửa, tay chân dường như cũng không phải của chính mình, mỗi một bước đi loạng choạng như đang bước trên mây.
Lúc con người yếu đuối nhất, cuối cùng vẫn là nhớ đến người mà mình yêu thương nhất.
Tôi nhìn về ngọn đèn phía xa xa, tôi nhớ anh, muốn biết anh đang ở đâu, bận rộn như thế nào…
Điện thoại vang lên, tôi nghĩ là mẹ tôi nôn nóng muốn biết kết quả, tôi lấy điện thoại ra, lại phát hiện người gọi cho mình chính là người mất tích đã hơn một tuần nay – Siraphop MNTK.
Bỗng nhiên tôi như có sức lực vô tận, cười tươi mà nhận cuộc gọi: “Đội trưởng, cuối cùng trong lịch trình bận rộn của ngài, ngài vẫn còn nhớ đến người chung chăn gối mới cưới này sao?”
“…” Bên kia điện thoại trầm mặc vài giây, sau đó truyền đến giọng cười thoải mái: “Nếu anh nói, hằng đêm anh đều nhớ em da diết, em có tin không?”
“Vâng, nếu anh nói là ngày ngày, em chưa hẳn đã tin, nhưng nếu anh nói hằng đêm, thì đối với sự hiểu biết của em về anh, em tin tưởng tuyệt đối không chút nghi ngờ "
“Em vẫn luôn hiểu anh như vậy.”
Tôi cười, đúng lúc thấy xe taxi chạy qua, tiếng còi vang lên hướng về phía tôi, thu hút sự chú ý của tôi.
Nhưng tôi lắc lắc tay với tài xế taxi kia, tiếp tục trò chuyện với anh, tôi sợ bất cứ điều gì có thể làm ảnh hưởng đến cuộc trò chuyện ngọt ngào của tôi và anh lúc này.
“Đã trễ như vậy, em còn ở bên ngoài sao?” Anh hỏi, dường như đã nghe được tiếng còi xe taxi.
“Vâng, ăn một bữa cơm với bạn ấy mà.”
“Bạn nào?” Anh hỏi.
Sợ anh hiểu lầm, tôi thuận miệng trả lời:
“Bạn đồng nghiệp.”
“Ừ.” Anh không nói gì nữa, loại trầm mặc ngoài ý muốn này, bỗng nhiên khiến tôi có chút bất an.
Quả nhiên, câu nói tiếp theo của anh là:
“Anh nghe nói, em muốn giúp Tee được trở về công tác ở Thái, có thật vậy không?”
Tôi cầm điện thoại, sửng sốt thật lâu, thật không hổ danh là người đã từng làm gián điệp, tin tức nhanh nhạy đến mức làm người khác khó có thể tin.
“Không phải là em muốn, là bố mẹ của anh ấy sức khỏe không được tốt, hy vọng là anh ấy có thể chuyển công tác về Thái, sẽ tiện chăm sóc họ hơn.”
Tôi cố gắng giải thích, nhưng anh lại lên giọng chất vấn khiến cho lời giải thích của tôi trở nên yếu ớt:
“Tại sao bố mẹ hắn không tìm người khác, tại sao Tee lại không ra mặt? Cần em nhỏ giọng đi cầu xin người khác à, mời người khác uống rượu nói chuyện, tửu lượng của em thế nào, em không biết sao?!”
“Em…” Tửu lượng của tôi đúng là hơi kém, nhưng hai ly rượu vang tôi vẫn có thể chịu được.
“Em có nghĩ đến không, ngộ nhỡ tên đó có ý quấy rối em thì sao?” Giọng nói của anh càng ngày càng lạnh, dù cách qua một chiếc điện vẫn khiến xương cốt tôi rét lạnh, môi tôi đều run lên:
“Lại vì Tee chịu nhục, hiến thân một lần nữa à?!”
“Ở trong mắt anh, em chính là loại người không có lòng tự trọng như vậy sao?”
“Chẳng phải em đã từng vì hắn mà cởi bỏ quần áo trước mặt đàn ông sao?”
“Anh!” Lần đầu tiên tôi phát hiện, gả cho một người có lối suy nghĩ nhạy bén, dạng đàn ông khi nói chuyện luôn nói trúng tim đen của người khác chính là một loại bi ai, bởi vì khi cãi nhau, chỉ cần một vài câu nói khích đúng chỗ yếu của bạn, bạn sẽ không bao giờ có lực phản bác lại.
Tự biết mình đã sai, cũng hiểu rõ ngọn nguồn thói quen nổi giận của anh, đó chính là trong tình yêu sâu sắc cùng sự ghen tuông mà anh dành cho tôi. Tôi cắn răng kiềm chế sự sỉ nhục và giận dỗi của bản thân, giải thích:
“Vâng, đúng là em đã từng cởi bỏ quần áo trước mặt đàn ông, nhưng vì người đó là anh.”
“Đúng vậy, là anh, một người đàn ông mà em đã hận suốt ba năm… Nếu không phải vì Tee, đừng nói đến việc em cởi quần áo, bảo em nói chuyện với anh một câu, em cũng không đồng ý.”
“Anh.” Tôi hít sâu thật nhiều lần, mới tìm lại được âm giọng của mình:
“Anh biết rõ tình huống lúc đó không phải như thế, em không muốn nói chuyện với anh, là vì em sợ…”
“Em không cần giải thích…” Anh dừng lại một chút, trong giọng nói bỗng nhiên có chút ý trêu chọc:
“Anh hiểu rất rõ, ở trong lòng em, từ đầu đến cuối em không hề quên hắn.”
Làm sao tôi có thể bỏ mặc được đây, Tee đã từng đối xử với tôi tốt như vậy, vào thời điểm tôi bất lực nhất là Tee đã ở bên cạnh tôi, thứ tình cảm như thế, làm sao tôi có thể quên được?!
“Em và anh ấy từng lớn lên bên nhau, anh ấy là anh trai em, là người thân…”
“Cho nên, em vì hắn ta, cái gì cũng có thể làm?”
“Không phải!” Tôi nói lớn tiếng, nhưng thanh âm phát ra lại vô cùng yếu ớt vô lực.
Trời đất xoay tròn, đầu tôi đau như muốn vỡ ra, hai tay tôi mạnh mẽ bám víu vào hàng rào chắn, nhưng tôi vẫn không cách nào đứng vững:
“Em và Cục trưởng quen biết đã lâu rồi, em hiểu rõ con người anh ta, anh ta có thể không giúp em, chứ không bao giờ quấy rối em.”
“Hiểu rõ? Em có thể hiểu được bao nhiêu? Em có biết cậu ấy là bạn của anh không? Em có biết cậu ấy tiếp cận em là có mục đích không?”
“Bạn của anh?!”
Khó trách! Khó trách tôi vừa tiễn Cục trưởng chưa đến mười phút, Anh lập tức có thể biết mọi chuyện một cách thật rõ ràng.
Tôi nên sớm nghĩ đến, một Cục trưởng có tương lai đầy hứa hẹn như thế, làm sao có thể thân thiết với tôi như vậy, tôi nên sớm nghĩ đến mới phải.
Điện thoại rơi vào tình trạng yên lặng như cõi chết, một lát sau, anh bất đắc dĩ thở dài:
“Em muốn giúp hắn ta, tại sao không đến tìm anh? Em thà tìm người khác cầu xin giúp hắn ta được chuyển về Thái, em có bao giờ nghĩ đến việc người ta sẽ nghĩ về em như thế nào? Hay nghĩ về anh như thế nào không?!”
“Em sợ anh hiểu lầm, sợ anh để tâm!”
“Sau lưng anh, em tìm người khác giúp đỡ, em nghĩ anh sẽ không để tâm sao?”
“Vậy anh nói đi, em nên làm thế nào?!” Tôi dùng hết sức lực còn lại để hỏi anh: “Nhìn bố anh ấy bệnh nặng, thấy anh ấy lâm vào tình cảnh khó khăn như thế, em phải làm như không thấy gì sao?!”
Tôi chịu đựng cảm giác cay cay ở chóp mũi, nhưng tiếng hít thở vẫn không ổn định, từ trong điện thoại truyền ra một giọng nói khô cứng.
Giọng nói của anh trầm xuống:
“Em thật sự muốn hắn quay về Thái?”
“Sức khỏe của bác trai vẫn chưa khôi phục, em lo lắng bác gái một mình…”
Anh thở dài một hơi không nặng cũng không nhẹ, rồi không nói thêm bất kì điều gì, trực tiếp ngắt điện thoại.
Nghe thấy tín hiệu báo bận của điện thoại, tôi đứng trong đêm tối, không thể phân biệt rõ phương hướng.
Tôi không trách anh, quá khứ của tôi và Tee luôn luôn như một quả bom hẹn giờ tồn tại sâu trong lòng của anh, không phát nổ, chẳng qua là do chưa có mồi lửa nào châm ngòi.
Tôi cẩn thận từng li từng tí, rất sợ có gì đó tác động đến nó. Nhưng mà, rốt cuộc quả bom ấy vẫn bị châm ngòi…
Bởi vì yêu, bởi vì để tâm, cho nên mới đau khổ, mới có thể tổn thương.
Nhưng loại đau khổ và tổn thương này sẽ không mảy may làm ảnh hưởng gì đến tình yêu mà nó chỉ khiến cho tình yêu ngày càng nồng đậm, ngày càng sâu sắc hơn thôi.
***
Một tuần sau, Tee nhận được thông báo được chuyển công tác về Thái, anh ta đã chuẩn bị quay về Thái nhận công việc.
Tôi gọi cho anh, nhưng trả lời tôi vẫn là một giọng nói ngọt ngào được ghi âm: “Thật sự xin lỗi, số điện thoại bạn gọi hiện nay đã tắt máy, hoặc đang nằm ngoài vùng phủ sóng, xin vui lòng gọi lại sau…”
Tôi thật sự không biết, anh đúng là đang ở ngoài vùng phủ sóng hay là anh cố ý không muốn nhận điện thoại của tôi?
Tôi đương nhiên không biết, đêm đó, vì muốn tìm được tín hiệu để trò chuyện với tôi, đêm khuya anh phải lái xe ô tô trèo đồi lội suối…
Mà anh cũng không biết, sau đêm đó, tôi sốt cao liên tục, nằm viện suốt một tuần.
…11Please respect copyright.PENANAqxdKYL43r7


