Kinh thành Thăng Long năm ấy nắng rực rỡ như dát vàng lên những mái ngói cong vút. Tiếng trống trận rộn rã vang lên từ phía cổng thành phía Nam, báo hiệu đoàn quân viễn chinh của Đại tướng quân Lục Vân Tề đã ca khúc khải hoàn. Sau ba năm trấn giữ biên thùy, dẹp tan mưu đồ xâm lấn của giặc phương Bắc, Vân Tề trở về như một vị thần hộ quốc. Chàng cưỡi trên con chiến mã đen tuyền, bộ giáp bạc nhuốm bụi trần và những vết sẹo của thời gian, nhưng đôi mắt vẫn sắc lẹm, uy nghiêm khiến vạn quân phải cúi đầu.
Dọc hai bên đường, trăm họ chen chúc nhau, tiếng hô vang "Tướng quân vạn tuế!" làm rung chuyển cả đất trời. Người ta tung hoa, người ta vái lạy, coi chàng là biểu tượng của sức mạnh vô song. Thế nhưng, giữa rừng người náo nhiệt ấy, tâm thế của Lục Vân Tề lại tĩnh lặng đến lạ thường. Chàng không tìm kiếm sự tung hô, mà ánh mắt lại vô thức hướng về phía lầu cao của điện Kim Loan, nơi các quan lại đang đứng đón chờ.
Ở đó, giữa những tà áo thụng rực rỡ và những bộ triều phục uy nghiêm, có một bóng dáng thanh tú, thoát tục như mây trời. Đó là Thẩm Nhược – vị quan trẻ tuổi nhất triều đình, người giữ chức Hàn lâm học sĩ, người mà chỉ bằng một bản tấu chương đã có thể thay đổi cả một chính sách quốc gia. Thẩm Nhược đứng đó, tà áo quan lục bảo nhẹ bay trong gió, đôi tay đan vào nhau đặt trước ngực. Khác với sự cuồng nhiệt của đám đông, ánh mắt Thẩm Nhược nhìn Vân Tề chứa đựng một sự thấu cảm sâu sắc, như thể chàng không nhìn thấy một vị tướng quân bách chiến bách thắng, mà chỉ thấy một người đàn ông mệt mỏi sau những năm dài đằng đẵng nếm mật nằm gai.
Khi ngựa của Vân Tề đi ngang qua chân điện, chàng khẽ ghì cương, đôi mắt đại bàng dừng lại trên gương mặt của Thẩm Nhược. Thời gian như ngưng đọng trong giây phút ấy. Một người là thanh gươm sắc bén nhất bảo vệ giang sơn, một người là cán bút sắc sảo nhất định hướng thiên hạ. Họ vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác nhau: một người sống trong máu lửa và tiếng gươm đao, một người sống trong mùi mực thơm và những điển tích cũ. Vậy mà, chỉ một ánh nhìn giao nhau, một sợi dây vô hình đã được thắt lại.
Đêm đó, hoàng đế mở đại tiệc ăn mừng tại ngự uyển. Rượu ngon, gái đẹp, âm nhạc réo rắt, nhưng Lục Vân Tề cảm thấy ngột ngạt. Chàng lẳng lặng rời khỏi bàn tiệc, tìm đến một hành lang vắng phía sau hậu cung, nơi có những rặng trúc xanh mướt che phủ ánh trăng. Tại đó, chàng bất ngờ gặp Thẩm Nhược đang đứng tựa lan can, tay cầm một chén rượu nhạt, mắt đăm đắm nhìn về phía dãy núi mờ xa.
"Tướng quân không vui sao?" – Giọng Thẩm Nhược nhẹ nhàng như gió thoảng, không cần quay đầu lại cũng biết người vừa đến là ai.
Vân Tề bước đến bên cạnh, hơi thở mang theo mùi rượu mạnh: "Giết người để đổi lấy vinh quang, có gì mà vui? Thẩm đại nhân, ngài ở trong kinh thành gấm vóc này, chắc chẳng hiểu được mùi máu tanh ở sa trường nó ám ảnh thế nào đâu."
Thẩm Nhược xoay người lại, ánh trăng soi rõ gương mặt thanh tú, đôi mắt chàng lấp lánh như chứa cả dải ngân hà: "Tướng quân sai rồi. Tôi ở triều đình, tuy không cầm gươm nhưng mỗi lời nói ra, mỗi bản tấu trình đều có thể định đoạt mạng sống của hàng vạn người. Tôi và ngài, thực chất đều là những kẻ mang trên mình gánh nặng của giang sơn. Chỉ là cách chúng ta gánh vác khác nhau mà thôi."
Vân Tề ngẩn ngời. Lần đầu tiên trong đời, có một người không nhìn vào công trạng của chàng, không tung hô sức mạnh của chàng, mà lại nhìn thấu nỗi cô độc trong tâm hồn chàng. Chàng tiến lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn gang tấc. Mùi trầm hương thanh khiết từ người Thẩm Nhược hòa quyện với mùi nam tính, mạnh mẽ của Vân Tề tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự rung cảm.
"Nếu một ngày, tôi không còn là tướng quân, ngài không còn là quan lại... chúng ta liệu có thể như thế này mãi không?" – Vân Tề khẽ hỏi, giọng nói trầm đục chứa đựng một khát khao thầm kín.
Thẩm Nhược không trả lời ngay. Chàng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của vị tướng quân, thấy trong đó một ngọn lửa đang bùng cháy – không phải lửa chiến tranh, mà là ngọn lửa của một tình yêu trái ngang sắp sửa bùng phát. Chàng khẽ nâng chén rượu, môi chạm nhẹ vào vành chén, rồi mỉm cười: "Trời cao trêu ngươi, nhưng lòng người là do ta định. Tướng quân, chén rượu này, coi như tôi mời ngài vì sự gặp gỡ này."
Họ uống cạn chén rượu đêm ấy, mà không biết rằng, đó là khởi đầu của một cuộc tình sẽ làm rung chuyển cả vương triều, một cuộc tình mà cái giá phải trả chính là cả giang sơn và danh dự. Họ yêu nhau, âm thầm nhưng mãnh liệt, giữa những quy tắc khắt khe của lễ giáo và những ánh mắt soi mói của vạn người. Mỗi lần gặp gỡ là một lần đánh cược với số phận, mỗi cái chạm tay là một lần bước gần hơn đến vực thẳm. Nhưng với họ, một ánh mắt thôi cũng đã hóa thiên thu.
93Please respect copyright.PENANAYBDmfAlFOJ


