Cái điều nghi vấn đó cứ lẩn quẩn trong đầu Iosif suốt cả buổi trưa. Mỗi lần liếc xuống đĩa ăn, cậu lại chợt thấy ánh mắt thầy Flitwick thoáng hiện lên trong óc - cái ánh nhìn ngập ngừng, lạ lẫm kia.
Hà cớ là vì sao nhỉ?
"Ê Théo! Đừng có bỏ rau qua chỗ tôi, tôi chúa ghét!"
"Ăn hộ chứ Milosz nó không thèm rồi, nhá?"
"Đồ quá đáng, tôi không phải thùng rác của các cậu!"
Trong khi Iosif đang sầu não với đống suy nghĩ lùng bùng trong đầu thì ba đứa kia lại nhặng xị với nhau, hệt như bầu không khí mệt mỏi xung quanh chẳng tài nào tác động tới nổi vậy.
Giữa lúc chuyện tranh cãi đang dần lên tới cao trào với chủ đề "Tỉ lệ thịt - rau cân bằng lý tưởng trong đĩa ăn trưa", một luồng gió sượt qua cùng tiếng vỗ cánh nặng nề, đột ngột lướt mạnh ngang bàn Ravenclaw.
Misha - con đại bàng vốn chẳng bao giờ nghe lời của Iosif - đang hạ cánh bằng kiểu chẳng giống ai. Hai cái đầu của nó đang cự cãi, một bên là giành quyền xem nên đáp thẳng xuống, bên còn lại thì nhất quyết khăng khăng lượn thêm một vòng nữa để thể hiện cho ra cái đẳng cấp.
Ai ngờ kết quả là một tiếng Bộp! chát chúa đập ngay thẳng vào mặt Iosif, triệt để làm cậu và cả đám học sinh im bặt. Thủ phạm là phong thư được cuộn tròn, niêm phong bằng dấu sáp đỏ trông nổi bật đến mức châm chọc.
"...Mắt mũi để đâu vậy, Misha?"
Giờ mà có sẵn một cái hố, Iosif nguyện sẽ chui vào ngay lập tức. Con đại bàng hệt như chẳng thấy có lỗi mà chỉ nhàn nhã đậu xuống cạnh dĩa của cậu, khò khè bằng thứ âm thanh đặc trưng như người ốm dậy. Tiện thể nó còn lắc lắc người, rũ tung chút bụi chỉ cho vui.
"Nó đang cố ám sát cậu à, Iosif?"
Bên cạnh vang lên tiếng cười sặc sụa chẳng hề giấu giếm của Rufus, đã vậy còn vỗ đùi bèm bẹp như chọc tức. Cậu ta nhổm dậy, chỉ tay vào mặt Misha và đương nhiên là lãnh một cú mổ như trời giáng, may thay là hụt trong gang tấc...
"Ui da! Chỉ là đùa thôi mà??"
"Nó lại tới nữa à? Thứ quái gì mà thông minh dữ vậy trời."
Théo huých cù chỏ vào Milosz, vừa nói vừa nhếch mép về phía Rufus vẫn đang thống khổ trong nỗi đau trong khi Milosz vẫn nhìn không rời vào con đại bàng trước mặt.
"Đại bàng hai đầu thật sao... mình vẫn không quen nổi mỗi lần nhìn thấy nó. Hệt như thoát ra từ mấy cuốn sách cổ trong thư viện thật ấy."
Iosif chỉ khẽ cau mày rồi quay lại với cuộn thư. Cậu gảy nhẹ một cái, đoạn ruy băng đỏ trượt xuống - và theo đó là hương thơm thoảng nhẹ lẫn giữa mùi giấy mực mới và chút mùi tinh dầu mơ hồ thoảng nhẹ trong không khí.
Trường Phù Thủy và Pháp Sư Hogwarts.
Gửi đến em: Iosif Popov.
Sau khi xem xét đơn đăng ký các môn học lựa chọn của em, nhà trường chính thức xác nhận lịch học học kỳ này như sau:
Cổ ngữ Runes - Giáo sư Bathsheda Babbling (9h45 – 11h15): Thứ hai, phòng 6A - tầng Sáu.
Phép cổ & Kiểm soát ý thức - Giáo sư Agatha Thorne (14h45 – 16h15): Thứ tư, tầng Bảy phía Bắc.
Các môn bắt buộc còn lại sẽ được giữ nguyên.
Hai môn học trên đều yêu cầu khả năng tập trung cao cùng tinh thần kiên định. Riêng Phép cổ và Kiểm soát ý thức, Giáo sư Thorne là người nổi tiếng nghiêm khắc - nhưng đồng thời cũng là một trong số ít phù thủy còn am hiểu sâu về nhánh phép này.
Chúc em có một học kỳ hiệu quả.
Hiệu Phó - Giáo sư Minerva McGonagall.
Tất cả dòng chữ mịn màng này đều được khép lại bởi một dấu sáp màu đỏ sẫm, khắc nổi huy hiệu của cả bốn nhà. Nồng, nhưng lại có cảm giác thanh thoát, phảng phất mật ong cháy hòa cùng hương giấy cũ.
Iosif nhìn chằm chằm mãi vào bên trong bức thư ấy. Chỗ tên của Giáo sư Agatha Thorne thật sự... mang lại một cảm giác gì đó rất khó nói nên lời. Nhưng khoan đã.
"Hôm nay là thứ mấy?"
Tim Iosif đánh thịch một cái. Thứ tư, tầng Bảy phía Bắc.
"Này này, đừng nói đã tới tiết của Agatha Thorne rồi đấy nhé?"
Rufus chồm tới, khẽ cạy tay Iosif để vuột lấy bức thư cho hai đứa kia cùng chụm đầu lại đọc. Một luồng không khí im lặng lan ra giữa bàn - đến mức nghe được tiếng cánh cú bay lượn ở ngoài sân.
"Dã man thiệt, đã vậy còn là ngay sau giờ trưa luôn đó! Thôi, cố lên đồng chí, tôi tin đồng chí sẽ làm được."
Rufus chắc lưỡi cảm thán, biểu cảm y hệt đang tỏ lòng thương tiếc cho một chiến binh sắp ra trận mà không mang giáp. Milosz thì khẽ hít hà, huých cùi chỏ tay Théo với cái mặt xám như tro.
"Tớ cá cậu ấy chỉ sẽ trụ được nửa buổi."
Mặc kệ cho thái độ ba đứa kia tưởng chừng như đi tang chứ không phải đơn giản là tiễn bạn mình đi, Iosif buộc gọn lá thư vào rồi huýt sáo. Chỉ có thế thôi, Misha đã nhảy lên cánh tay cậu chủ mình một cách ngoan ngoãn.
"Tôi đi trước."
Iosif bước ra khỏi bàn ăn Ravenclaw, để lại đôi mắt tròn mắt dẹt cho cả đám. Đến tận khi bóng lưng cậu khuất sau lối ra, Théo mới thẫn thờ làm dấu thánh.
"Liệu có cần phải đốt nến cầu siêu trước không nhỉ?"
───── · ·
...Đường đi ở tầng Bảy đổ dài trong thứ ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều, lười biếng trườn lên nền đá cẩm thạch đã nhuốm màu thời gian. Kỳ lạ thay, không gian lại tĩnh lặng đến lạ, chỉ vọng lại tiếng gót giày của Iosif vang lên đều đặn giữa hành lang trống.
Bên kia vệt sáng ấy, một bóng áo choàng quen thuộc đứng tựa nhẹ vào tường, mái tóc nâu sẫm phản chiếu thứ sắc vàng mong manh hắt ra từ cửa kính.
Lilith.
Iosif bất giác khựng lại, chẳng hiểu nghĩ sao mà bước chân cậu dần chậm cho đến khi dừng ở bên kia khung cửa sổ - chỉ cách cô nàng vài nhịp chân với ánh sáng chiều hắt từ bên ngoài vào hệt như một bức màn mỏng, ngăn hai người lại trong hai thế giới thế giới khác nhau.
Iosif dựa lưng vào tường, tay đút vào túi áo chùng. Thật ra, cậu nghĩ cả hai sẽ chỉ giữ im lặng như vậy thôi – như mọi lần, mỗi người đứng ở hai phía của thứ gì đó chẳng thể gọi nổi tên.
Nhưng rồi, giọng nói dịu dàng đó lại vang lên, nhẹ như ngọn gió lướt ngang tấm kính đang chắn giữa hai người.
"Mình biết thế nào cậu cũng chọn môn này."
Một cái nghiêng đầu rất nhẹ, và như thế – khoảng không xanh biếc liền tràn ngập sắc ngọc bích lung linh. Chỉ vậy, mà người hẫng một nhịp chính là Iosif.
"Cứ cho là vậy đi."
Thoáng im lặng ngập ngừng cùng cái nhíu mày, cậu liếc sang bên cạnh với giọng điệu khô khốc. Thế mà cô nàng kia vẫn trêu.
"Điều đó viết rõ mồn một ở tính cách con người cậu mà?"
Iosif không đáp, mà chỉ dán mắt xuống dưới sàn – ánh nắng hắt bóng cả hai làm méo mó, nhập nhoạng vào nhau, tựa hồ như một trò ảo ảnh.
"Chỉ là... cậu nên cẩn thận với những gì môn này dạy. Dù gì thì sau cùng làm gì có ai chấp nhận được con người thật của mình đâu nhỉ?"
Lời nói của Lilith để lại nhẹ bẫng như một vệt nắng nghiêng trên bậu cửa sổ cẩm thạch – tưởng vô hại, nhưng để lại dư âm khó tả.
Và rồi, âm thanh gót giày khẽ vang lên từ cuối hành lang, chen ngang vào khoảng lặng giữa hai người như một sợi chỉ vô hình được định sẵn.
"Các em đã đến đúng giờ. Rất tốt."
Khoảnh khắc ấy, Iosif đã ngẩng phắt đầu dậy – vừa vặn đúng lúc bóng áo choàng viền đen quen thuộc quét ngang tầm mắt, giọng nói trầm lắng khẽ cất lên, bình thản đến mức dường như chẳng điều gì quanh bà ta đủ sức khiến phải bận tâm.
"Tôi không thích trừng phạt, lại càng không thích sự hỗn độn.
Giáo sư Agatha Thorne – người đảm nhiệm Phép cổ và Kiểm soát ý thức."
Khi ánh nhìn của bà ta dừng lại ở nơi đôi mắt đang mở to của Iosif, Agatha chỉ khẽ mỉm cười. Một nụ cười mong manh đến mức khó phân định đó là thiện ý hay cảnh báo. Bà ta lướt ngang qua, tà áo chùng quét nhẹ trên nền đá lạnh, và ở góc ngoặt, vài tiếng nói chuyện của học sinh khác cũng vừa vọng đến.
Lạ thay, số lượng chỉ vỏn vẹn mười người, vừa đủ đại diện cho cả bốn nhà.
Không lẽ môn học này kén người đến thế, hay là còn ẩn giấu lý do nào khác sâu xa hơn thế nữa?
"Bước vào đi. Giữ suy nghĩ của mình gọn gàng."
Khi tiếng của Giáo sư lần nữa vang lên, bà đã đứng ở tận cùng hành lang. Dưới ánh nhìn kinh ngạc của Iosif, nơi bàn tay bà chạm vào chỉ là một mảng tường nhẵn bóng – nhưng lạ thay, nó chẳng mang chút gồ ghề nào như những bức tường khác trong Hogwarts.
Ánh sáng lờ mờ phản chiếu, tựa như bên dưới lớp đá ấy đang ẩn giấu một lớp chất lỏng trong suốt không ngừng cựa mình, trôi chậm rãi.
"...Thứ kỳ lạ gì đây?"
Iosif buộc miệng, ánh mắt dõi theo đầy hoang mang. Thế nhưng, hầu như các học sinh khác lại bước về phía đó như thể chuyện này chỉ là một nghi thức quen thuộc.
Nhìn thấy phản ứng của cậu, Lilith khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng nhưng thấp thoáng điều gì đó khó đoán. Rồi cô nghiêng đầu, nói đủ chỉ để mình cậu nghe thấy.
"Thì tên môn học là Phép cổ và Kiểm soát ý thức mà, Iosif."
──────────────────────────────────────────────────────── 62Please respect copyright.PENANAujNo46utH4
62Please respect copyright.PENANAbHnieqZVAC


