55Please respect copyright.PENANAT1IoOP0sYN
Có lẽ đối với các học sinh còn lại, đây chỉ là chuyện thường.
Khi bước tới đối diện bức tường nước trong suốt ấy, họ chỉ im lặng hồi lâu, nén tiếng thở khẽ rồi – bụp.
Bức tường tách ra, mở thành kẽ hở vừa đủ để từng thân người lách qua, hệt như tiếng bóng nước vỡ. Nhẹ, ngắn, không dây dưa – và tĩnh lặng hẳn.
Khi chỉ còn lại mỗi Lilith và Iosif, khoảnh khắc cậu đánh mắt sang, cô nàng đã mỉm cười, chỉ một cái nhún vai nhỏ trước khi xoay người. Rồi tiếng giày gõ khẽ trên sàn, và thân hình cô biến mất sau lớp tường trong suốt.
"Lạ thật," Giọng Giáo sư Agatha bỗng vang lên chậm rãi, "người khác thì tường tự tách ra, riêng trò lại đứng ngoài."
Iosif nhíu mày, đôi mắt xanh vẫn dán vào bức tường nước dày đặc, từng sợi ánh sáng uốn cong như hơi thở lạnh.
"Có lẽ... tường đang ngần ngại chăng?"
Agatha tiếp tục, môi nhếch nhẹ, không biết ý đang đùa hay là sự thật người khác không dám nói thành lời. Cậu cảm nhận được hơi lạnh thoát ra từ mặt nước, như đang soi chiếu chính cậu – đông đặc lại thành mớ méo mó, chìm dưới đáy và khó chạm tới.
Agatha đưa mắt sang đứa học trò đang chau mày cạnh mình. Không hề lên tiếng giúp đỡ, gợi ý hay an ủi, chỉ quan sát bằng một biểu cảm khó đoán – là đang lo, cảnh giác, hay thầm ghi nhận điều gì đó.
Và rồi, không chút do dự, bà ta xuyên qua tấm tường nước, để lại Iosif một mình đối diện thứ ranh giới lạnh lẽo như chính trái tim cậu.
Iosif nhìn theo, rồi lại đối mặt với thứ chắn đường đáng ghét kia. Nhưng lạ thay, trong phút chốc sắc xanh trong veo bỗng bị loang rộng bởi những gợn sóng mờ xám. Cảnh tượng kỳ quái tới mức như thể bên trong có thứ gì đó đang cựa quậy, đang cố phá vỡ hình dạng mà tấm tường được thiết kế phải giữ.
Iosif vô thức thở mạnh.
Trước mắt cậu, sóng nước ngừng hẳn. Rồi có tiếng tách tách nhẹ nhàng, một hình bóng từ loang mờ bỗng tụ lại rõ dần giữa những vân sóng đứt đoạn. Không phải của Lilith, của Agatha hay bất cứ ai Iosif từng gặp qua trên cuộc đời này. Hình bóng ấy... mang chính hình dạng của cậu.
Vẫn cái nghiêng mặt quen thuộc đó, vẫn cái cử chỉ thẳng lưng cùng biểu cảm rắn đanh, nét sắc lạnh đến mức gần như vô cảm. Nhưng lại khác một điểm rất nhỏ – một thứ mà người ngoài chắc chẳng bao giờ nhận ra.
Khóe môi bóng hình đó khẽ cong lên thành nụ cười nhàn nhạt. Lạnh. Biết rõ mình đang nhìn ai. Và có chủ đích.
Đồng tử xanh của Iosif co lại. Cậu chưa từng mỉm cười như thế bao giờ.
Khi thanh âm xung quanh dần tắt hẳn, tiếng nước cũng thôi rung, sự chú ý của Iosif thu lại chỉ còn bóng hình trước mắt. Kẻ đó bỗng nghiêng đầu, rồi nâng tay lên.
Ngoắc.
Nếu không phải trong tình huống kỳ quái đến mức này, có lẽ Iosif hẳn đã phải dụi mắt để chắc rằng mình không nhìn nhầm. Cử chỉ ấy chậm rãi đến bất thường, cộng với nụ cười mảnh đang neo trên bề mặt – nửa dịu dàng, nửa như khinh thị.
Ngoắc.
Lại thêm lần nữa. Và ngay trước mắt Iosif, một kẽ hở mảnh như đường rạch ánh sáng tách ra, đường viền phát sắc xanh nhạt lấp lánh theo từng nhịp thở của bức tường nước.
Cậu không định động đậy, nhưng trước khi lý trí kịp lên tiếng, cơ thể đã tự bước về trước. Như thể có một sức hút vô hình đang mời gọi Iosif tiến đến, đối mặt với khung cảnh đang nửa trôi nửa nổi trong những vần sóng.
Đến khi mũi giày vừa lướt vào vệt sáng xanh nhạt, Iosif lập tức khựng lại. Một bên ánh mắt của cậu thoáng giãn ra vì bất ngờ. Ánh mắt kia, cũng của cậu, lại nhếch cong đầy ngạo nghễ, thấu triệt và bình thản đến lạnh người. Hai mép thực tại vốn chồng lẫn như ảo ảnh, bỗng khẽ ăn khớp vào nhau làm một, như tấm gương bị xé nứt rồi liền lại.
Lần đầu tiên, cậu thấy chính mình nhìn chính mình.
Iosif còn chưa kịp định hình thì lớp nước trước mặt đã khẽ rung lên, như thể chờ đúng khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi.
Cảm giác đầu tiên khi bề mặt đó áp lên lớp vải áo lẫn và lớp da lộ ra không phải ướt át, mà là lạnh lẽo, trơn tuột, giống như một ký ức bị lật ngược. Một tiếng tách rất nhỏ vang lên – không phải âm thanh thật, mà như thể có thứ gì đó vừa bị rút ra khỏi một giấc mơ chung.
Bóng hình kia ngoái lại nhìn cậu qua vai, nụ cười vẫn còn vương nhẹ trên khóe môi. Rồi ngay lập tức tan nhòe hệt như nhiệm vụ duy nhất của nó đã hoàn thành. Nhưng cảm giác kỳ lạ vẫn còn bám quanh thái dương Iosif, như ai đó vừa chạm qua ý thức cậu mà không xin phép.
Một ánh lóe mảnh cắt ngang tầm nhìn.
Có một lực đẩy vô hình thúc Iosif tiến về phía trước. Không phải của nước, không phải của gió. Mà đúng hơn là của khe nứt dụ dỗ cậu bước sâu hơn. Iosif nghiêng người, một chân vượt qua ranh giới trong vô thức, và tiếng bước chân dứt khoát đáp xuống mặt sàn ở đâu đó xa lạ.
Phía sau lưng, kẽ hở khép lại như mi mắt chớp. Và thực tại... đổi màu.
────────────────────────────────────────────────────────55Please respect copyright.PENANAWBL9cylZp0


