"Cậu Ishimaru, đã tới giờ dùng bữa sáng rồi ạ." - một người phụ nữ với mái tóc búi cao gọn gàng đầy thanh cao, đứng thẳng tắp, dịu giọng nói với cậu bé con trước mặt mình, với đôi mắt đỏ màu ngọc lựu. Khuôn mặt của bà có lẽ là ví dụ rõ ràng nhất cho định nghĩa "nghiêm nghị", với những dấu vết thời gian điểm tô thêm cho sự lạnh lùng đầy nho nhã đó. 44Please respect copyright.PENANA6ugtYn0xkE
"Hôm nay, ông của cháu có ăn cơm cùng cả nhà không ạ?" - đứa trẻ tròn xoe đôi mắt, cố gắng bắt chước dáng vẻ của người phụ nữ trung niên kia nhưng cố đến mấy cũng không thể bày ra khuôn mặt nghiêm túc như vậy. Đứa trẻ đó có mái tóc húi cua pha chút vẻ tinh nghịch của một cậu bé 6 tuổi, chiếc áo sơ mi trắng muốt không tì vết, được phủi phẳng kĩ càng tới mức không nếp nhăn, và hàng cúc áo mềm mại ngắn tới ngang đầu gối, với các đường sọc chạy dọc màu xám dịu. Đôi tất của cậu bé được giặt trắng tới nỗi người người đều nghĩ đó là những chiếc tất mới mua chưa từng được sử dụng. Nhìn tổng thể, cậu bé trông tươm tất và sạch sẽ khác xa những người bạn đồng trang lứa của mình. 44Please respect copyright.PENANAwPuvhyWUYk
"Ngài Thủ tướng hôm nay chưa thể dùng bữa cùng gia đình được do có công chuyện tại Nghị Viện. Cậu Ishimaru, xin hãy đi theo tôi ạ." Nói đoạn, bà quay ngoắt lại và bước những bước đi rất đều, tưởng như rất chậm và từ tốn nhưng lại nhanh nhẹn tới bất ngờ. 44Please respect copyright.PENANA0xnsMociJU
"Mình cũng muốn đi nhanh như vậy... Nhưng cha mẹ đã dặn không được phép chạy trong hành lang." - Một ý nghĩ nhỏ xíu, nhỏ như vặt vãnh, nảy ra trong cái đầu non nớt đó của cậu bé.
Dừng chân trước cánh cửa dẫn đến phòng ăn chính của cả gia đình, người phụ nữ nhẹ nhàng dùng hai tay kéo cánh cửa sang một bên, ân cần nói, bàn tay chum lại hướng về phía chiếc bàn ăn nhỏ nhất:44Please respect copyright.PENANAD66yaiYqlQ
"Cậu Ishimaru, xin mời cậu."44Please respect copyright.PENANArv7rbVCYHW
Ishimaru không dám nói gì, thoăn thoắt đôi chân bé nhỏ của mình đi về chiếc bàn chabudai làm từ gỗ keyaki, hạ mình ngồi xuống chiếc nệm zabuton nhồi tơ tằm. Mùi chiếu tatami khiến cậu cảm giác lúc nào chiếc nhà mình cũng mới tinh, thơm dìu dịu hương cỏ khô và thảo mộc. Cậu không biết nữa, mùi hương này vừa thân quen vừa mới lạ: cũng bởi cậu chẳng rõ chiếu tatami được làm từ những gì, cậu chỉ có thể khẳng định nó thơm đầy êm dịu. Cậu đã ngửi đến quen mũi, nhưng vẫn không thể chán được.
Bất ngờ, cánh cửa lại "cạch, cạch, cạch" sang một bên, không nhanh cũng không chậm, nhưng lần này không phải người phụ nữ đó. Đương nhiên rồi, Ishimaru thầm nhủ, người phụ nữ đó không thể nào hành động theo kiểu "tôi đang đi vào trong" như vậy được. Bước vào với một phong thái vừa tự tin nhưng cũng phần nào bình lặng, đó là cha cậu, ông Takaaki. Ông Takaaki, đúng như mùa thu trong cái tên ông, mang theo mình một cảm giác trầm ưu của cảnh vật đang dần già cỗi và băng hoại. Tuy không thể nói đó là sự uỷ mị, nhưng không một ai có thể nói ông trông vui vẻ được. Bộ vest đen tuyền từ đầu đến chân của ông như càng củng cố thêm cho cảm giác đó. Không rõ ông đã trải qua những thăng trầm nào mà lại trở nên lặng lẽ như vậy.44Please respect copyright.PENANANPiBLA0XCX
"Kiyotaka, con đến sớm đấy. Cha có lời khen." - Takaaki đưa ánh mắt nghiêm khắc của mình về phía đứa con trai độc nhất đang gắng hết sức giữ tư thế, buông một lời khen nhẹ tênh rồi tiến về chỗ bàn ăn của mình. 44Please respect copyright.PENANAOzT0NlIjFb
"Cha ơi, mẹ đâu rồi ạ?" - Kiyotaka dè dặt hỏi. Cậu có thể thấy được sự trầm lặng đến bất thường của cha so với mọi ngày, nên không có cam đảm nhiều lời.44Please respect copyright.PENANAZqUG0su8aH
"Mẹ con vẫn chưa chuẩn bị xong. Chúng ta chỉ cần chờ một lúc nữa thôi."44Please respect copyright.PENANADtqXjWb9uM
Dứt lời, ông không nói gì thêm. Một sự im lặng kéo dài tưởng chừng như vô tận. Hai bàn tay của Kiyotaka bắt đầu cảm thấy tê bì, buốt buốt sau một thời gian dài nắm tay đặt trên đùi, và lòng bàn tay nhớp nhớp vì mồ hôi. Chân cậu như mất cảm giác. Còn phải chờ đợi cho đến bao giờ nữa?
Cậu muốn hỏi ông điều gì đó. Cậu muốn nói điều gì đó. Cậu muốn kêu lên. Cậu không bầu không khí đặc quánh trong sự căng thẳng và nghiêm trang này tiếp tục. Nhưng cậu vẫn không thể: vì điều đó phá vỡ gia quy nhà Ishimaru.
"Hai cha con chỉnh tề quá nhỉ." - phu nhân Ishimaru cất giọng nói lanh lảnh, có phần lơi lả hơn so với chồng và con trai mình. Phu nhân trông thật sự rất trang nhã, không uổng công đứa trẻ đó ngồi chầu hẫu chờ đợi với niềm phấn khích khó tả: Phu nhân búi mái tóc đen nhánh như hắc diện thạch, được cài lại thật gọn gàng và tinh tế bằng một chiếc trâm dài, với đầu trâm đính các hoạ tiết hoa đào và hoa cẩm chướng. Bộ tsumugi màu tím than được thêu cực kì tinh xảo với hình cánh bướm và hoa cúc bằng chỉ vàng, đính đá cườm dọc theo vạt áo, ôm sát lấy thân hình mảnh mai, cao ráo của phu nhân. Nếu người bên ngoài nhìn vào, họ hẳn sẽ cho rằng phu nhân đang có dự định tham gia tiệc hoặc đi chơi đâu đó, nhưng đây chỉ là một trong số những bộ thường phục mặc tại gia của phu nhân mà thôi. 44Please respect copyright.PENANAPBtsxvghNg
Cũng không có gì khó hiểu, khi nhà Ishimaru coi trọng và đặt các quy tắc, nghi thức lên hàng đầu. Vậy nên mọi thứ trong ngôi nhà đó, từ bữa ăn, cử chỉ, trang phục cho đến lịch trình phải chuẩn chỉ và hoàn hảo đến vô thực. Ngay từ khi lọt lòng, Kiyotaka đã được gia đình rèn giũa, tôi luyện qua hàng chục, nếu không phải là hàng trăm, các luật lệ và khuôn khổ.44Please respect copyright.PENANANQIiItz5mk
Khóc lóc chính là biểu hiện của sự yếu kém và thiếu tự tin.44Please respect copyright.PENANAIorPYLiQVY
Quy tắc được sinh ra là để tuân thủ, và kẻ không thể tuân thủ quy tắc là kẻ đi ngược lại với luân lý - là kẻ không phải người.44Please respect copyright.PENANABT2gm8p1Yh
Khi ngồi, phải luôn giữ bản thân trong tư thế seiza, lưng thẳng và hướng mắt về phía trước.44Please respect copyright.PENANAUAzizp5Dfi
Khi dùng bữa, tuyệt đối không được ăn vào miệng nhiều đến mức độn má.44Please respect copyright.PENANAXQ9bFLfyCg
Trước mỗi khung giờ gia đình tập họp, phải thay trang phục và ăn mặc chỉnh tề. 44Please respect copyright.PENANAll34ru5sgp
Hằng ngày, hằng giờ, đều đặn như thế trong suốt 6 năm qua, Kiyotaka không biết từ khi nào đã đi vào khuôn phép của nhà Ishimaru. Cậu bé cảm tưởng như mình đã luôn sống một cuộc đời như vậy. Cậu sinh ra là để sống một cuộc đời như vậy.
Tại sao gia đình cậu lại coi trọng phép tắc tới như vậy? Cậu không biết, chưa biết, và không bao giờ có suy nghĩ muốn biết. Quy tắc là điều tối quan trọng, và cậu cần đi theo những lối dẫn của người lớn xung quanh mình để được công nhận.44Please respect copyright.PENANAOYXUqA1uB2
Được công nhận như một con người. Được sống như một con người. Được trưởng thành như một con người.
"Bữa sáng đã được chuẩn bị xong rồi ạ." - Người phụ nữ ban nãy dẫn Kiyotaka vào, lại bất thình lình xuất hiện trước ngưỡng cửa, dáng đứng thẳng tắp như mọi khi. Rất nhanh, những người phụ nữ khác sau lưng bà nhanh thoăn thoắt bước vào, bê theo từng khay đồ ăn sáng nóng hổi, ngon lành và cân bằng dinh dưỡng đến từng li từng tí.
"Mời cả gia đình dùng bữa."
Cả gia đình cùng ăn, cùng uống, cùng ngồi thật chỉn chu trên chiếc nệm zabuton của riêng mình. Họ cứ ăn, cứ sinh hoạt, cứ vận hành đều đặn như thế này. 44Please respect copyright.PENANABvFWXfig6n
Không một thứ gì được lệch khỏi quỹ đạo, được chệch khỏi bánh răng của nó.44Please respect copyright.PENANApeWeMsk49v
44Please respect copyright.PENANA76HW77xPk5


