"Rupert ơi! Rupert ơi, đợi tớ với!" - Helen gọi với theo, đôi chân nhỏ bé, ngắn cũn của cô thực sự dù cố đến mấy cũng không thể đuổi kịp theo những sải chân dài cả thước của Rupert. Cậu cao quá mức so với tầm tuổi của mình - hoặc nói đúng hơn là quá mức so với chủng người của cô. Mỗi bước cậu đi phải dài bằng bốn, năm bước chạy của cô, đấy là còn nói chạy hết sức. 47Please respect copyright.PENANAHSD5v972gY
Mỗi lần phải đuổi theo một người Agnis, cô lại cảm thấy mệt mỏi và bực dọc, bởi cô như bị nhắc khéo rằng cô luôn thua kém họ toàn tập về mặt thể lực. Và những xúc cảm ứa nghẹn này trong cô được khơi lên nhiều nhất bởi người bạn Rupert của mình. 47Please respect copyright.PENANAfshAPIybcb
"Rupert!" - lần này, không thể nhẫn nhịn thêm nổi nữa, Helen lấy hết sức bình sinh, căng cả lồng ngực mình như bơm bóng, rồi nhả hết ra thành một tiếng hét thất thanh, đến những người qua đường xung quanh còn giật mình.47Please respect copyright.PENANAHQR9oMZrB3
Chậm rãi, từ tốn, đầu Rupert ngoảnh lại, đưa một ánh nhìn hờ hững.
"Nhìn xuống... dưới đi! Đừng.... nhìn ngang tầm mắt!" - Helen thở hồng hộc, cố gắng hít thở hết cỡ, bù đắp cho đống không khí mà cô vừa nhả ra chỉ để gọi tên một ai đó. 47Please respect copyright.PENANAHbS3hKxBlj
Rupert cúi xuống. Cậu thấy đỉnh đầu Helen đang gục xuống gật gù như con lật đật vì đuổi theo mình. Bất giác, cậu không nhịn được mà cười thầm một tiếng rất khẽ. 47Please respect copyright.PENANAomoz6hHATX
"Khì."47Please respect copyright.PENANAn9hcrcYkAr
"Cậu vừa cười tớ đấy à?" - nghe rõ ngọn ngành thứ âm thanh báng bổ ban nãy, Helen ngước lên trừng mắt nhìn.47Please respect copyright.PENANA1uvZS9c4Ux
"Xin lỗi, xin lỗi... tớ không có ý gì đâu. Mà cậu không nên đứng gần tớ thế này đâu. Cậu cũng biết rõ âm lượng tiếng nói của người Agnis tụi tớ có hại cho các cậu lắm mà?" - Rupert lùi lại, ậm ừ nói.47Please respect copyright.PENANACkKw8JZfF8
"Đừng lùi nữa! Cậu có biết một bước chân của các cậu phải bằng mấy bước chạy của tụi tớ không hả? Đứng yên đấy đi!" - Helen kìm lòng không nổi mà lớn giọng mắng. Cô đã quá mệt mỏi khi phải xách cặp giò ẻo lả này lẽo đẽo theo sau họ rồi. 47Please respect copyright.PENANAKXkcDFcwdL
"Rồi rồi, hiểu rồi, làm gì mà hùng hổ dữ thế? Vậy cậu gọi tớ có việc gì không?"47Please respect copyright.PENANA18QCx9y7vF
"Đưa tớ mượn vở bài tập Sinh học của cậu. Thêm nữa, cậu quên cái này này." - Helen, sau khi đã lấy lại được nhịp thở đều đặn của mình, đứng thẳng người rồi chìa ra một chiếc vòng tay. Chiếc lắc bạc đính kim tuyến sáng rỡ đầy khoa trương, dường như có thể toả ra ánh lấp lánh bất kể ngày đêm, lại là vật sở hữu của một con người bình lặng, trầm tĩnh và ít nói như Rupert. 47Please respect copyright.PENANAtDN4SkjwL8
"Cảm ơn cậu." - Rupert nhẹ nhàng cầm lấy, như cố gắng không đụng chạm vào cơ thể Helen vì sợ cô đau, rồi khẽ nở một nụ cười.47Please respect copyright.PENANAMBaVXEpq6v
Helen thấy, có lẽ nụ cười này không phải của một con người, vì cô chưa từng thấy ai có thể cười đẹp và thanh khiết đến thế. 47Please respect copyright.PENANAqK9ARPfskb
Lôi ra trong chiếc cặp sách đeo chéo vai, Rupert đưa quyển vở trước mặt Helen. 47Please respect copyright.PENANArYB5pk0Xir
"Cầm lấy đi. Coi như quà cảm ơn vì đã đưa tớ cái lắc bạc nhé."47Please respect copyright.PENANA4FTrf6WXjK
"Chứ không phải do tớ nhờ vả cậu cho mượn vở à?"47Please respect copyright.PENANAZFJ2tM6nRL
"Cũng phải, cả cái đó nữa."47Please respect copyright.PENANA6CgQKqny5q
Đến lúc này, cả hai đứa đều bật cười. Helen yêu khoảnh khắc này quá: dưới ánh đèn đường vàng nhợt nhoà, mái tóc nâu đỏ của Rupert như được điểm xuyến thêm những sợi chỉ vàng óng, đan cài xen kẽ vào như một món phụ kiện vậy. Thân thể to lớn của cậu ấy in hằn bóng mình lên vệ đường, Helen cảm tưởng như mình có thể trú ngủ trong cái bóng đó được. 47Please respect copyright.PENANAXILQlUa9dN
Thật may, vì đã cố chạy theo để đưa cậu ấy cái lắc bạc, và cũng thật may vì đã kiếm cớ để mượn vở cậu ấy. 47Please respect copyright.PENANAU6g1xlOlIQ
"Thật lòng luôn đó, cảm ơn mày Helen ơi! Cảm ơn vì đã dũng cảm như vậy, mày làm tốt lắm!" - Helen vui như mở cờ trong bụng, cả người cứ rộn rạo cả lên. Cô muốn cất giấu thật kĩ khoảnh khắc này trong chiếc hộp tâm trí mình và đặt ở một góc để không ai có thể lấy nó đi.47Please respect copyright.PENANAaiRCEaS0k6
"Vậy nhé, gặp cậu ngày mai ở trường!" - Helen hí hửng nói, bản thân không thể ngăn cho chính mình khỏi run lên vì vui sướng. Hai tay cô cầm chặt lấy quyển vở kia như níu kéo điều gì đó quan trọng lắm nên cứ không ngừng lập cập. Cô thầm mong Rupert không nhìn ra sự nông nổi này của mình.47Please respect copyright.PENANAfP3au9jmKU
"Ừ. Mai gặp lại nhé." - Rupert thả một câu nhẹ tênh, rồi ngoảnh mặt quay đi luôn. Cậu sải chân bước, và chỉ rất nhanh, đã cách Helen một đoạn dài - một khoảng cách đủ dài để cô cảm thấy mình không tài này đuổi theo kịp được nữa.
Helen cứ nhìn theo bóng lưng to lớn đó, nhìn cho đến khi khuất mắt hẳn, khuất hẳn khỏi mọi nỗ lực lưu giữ kí ức dù chỉ là nhỏ nhất, cô mới dám ngừng nỗi mong nhớ mà quay người bước về nhà. Cô thầm mong mình vẫn sẽ được gặp cậu vào ngày mai, thầm mong rằng cả cô và cậu đều không phải gặp phải chuyện gì mà nghỉ học.
"Helen! Sao chưa về nhà?" - Đột nhiên từ xa, vang lên tiếng gọi đầy hào hứng của ai đó. Âm thanh này lanh lảnh, vui tươi và còn pha chút châm chọc - không thể nhầm đi đâu được, đấy là giọng của Armanda. Helen đứng lại ngay tắp lự, trơ ra như phỗng.47Please respect copyright.PENANAcMkFMay8nW
"Đứng yên để được thẩm vấn rồi cơ à? Tớ vừa được chứng kiến một chuyện rất thú vị đấy!" - Armanda cười, nhe ra hai hàm răng trắng sứ, như thể là minh chứng cho thấy chủ nhân của chúng chăm chút cẩn thận đến thế nào. 47Please respect copyright.PENANAvZsu5ZyKgm
"Cậu ấy trông vẫn đẹp như mọi ngày." - Helen trộm nghĩ, cô chưa bao giờ hết xuýt xoa trước dung nhan của Armanda. Đến đây, Helen thấy mặt mình nóng lên, hai vành tai đỏ bừng. 47Please respect copyright.PENANAqazuDHtpUs
"Thấy tiểu thư đây đẹp quá à mà ngại ngùng bẽn lẽn như con gái mới về nhà chồng thế?" - Armanda chớp lấy thời cơ không thể phù hợp hơn để buông lời trêu ghẹo.47Please respect copyright.PENANAr5jVrnqat5
"Đâu... đâu có! Tớ bình thường mà? Tớ phải hỏi cậu mới đúng đấy! Sao cậu vẫn chưa về nhà?" - Helen lắc đầu nguầy nguậy như cố rũ bỏ mọi suy nghĩ lung tung của mình, rồi hỏi vặn lại người bạn mình như để cố gắng thoát thế bí. 47Please respect copyright.PENANAjSEMDRRG6i
"Thích đánh trống lảng đúng không?"47Please respect copyright.PENANANtVHbUQc7P
"Chính cậu hỏi câu này trước! Tớ chỉ quay ngược về chủ đề chính thôi!"47Please respect copyright.PENANAkVDoqNOlO9
"Thế thì cậu phải trả lời câu hỏi của tớ đã chứ!"47Please respect copyright.PENANAVdBMgOyops
Nghe vậy, Helen câm nín như bị ai đó cầm chỉ khâu kín miệng, chưa biết nói thế nào cho phải. Cô nhắm tịt mắt rồi mấp máy, nỗ lực tìm cách phát biểu dù cái miệng vẫn bị phong ấn.47Please respect copyright.PENANAYKI2XZ4zZn
"Tớ... tớ mượn đồ của một người bạn thôi!"47Please respect copyright.PENANAURY675hX40
"Bạn nào? Trời ơi cô nương cứ nói thẳng ra đấy là Rupert đi." - Armanda vừa cười khằng khặc vừa kêu.47Please respect copyright.PENANATYQzcINMSI
"Cậu nhìn thấy hết rồi à?" - Helen quay phắt sang, dí sát mắt rồi chất vấn.47Please respect copyright.PENANA6TGp1k2kdk
"Rõ mồn một luôn ý bà cố. Cậu hét to vậy thì chắc chỉ có người điếc mới không nghe được thôi."47Please respect copyright.PENANASu6LC3WvdO
Một khoảng lặng dài.47Please respect copyright.PENANAfnguOpkZ7W
Helen cúi gằm mặt xuống, không dám chạm mắt người bạn mình. 47Please respect copyright.PENANA8swYEGjJGS
"Cậu muốn rủ Rupert đi chung nhóm tụi mình trong buổi dã ngoại sắp tới mà đúng không? Cũng đâu phải cậu làm gì sai đâu mà ngần ngại thế hả trời?" - Armanda phá vỡ sự lặng thinh này bằng một câu nói nghe như trách móc. 47Please respect copyright.PENANAOhYGN6Ja3L
"Tớ chỉ lo Rupert cảm thấy lấn cấn thôi... Dù sao thì, người Agnis và người Aevum từ trước đến giờ đều đã luôn cẩn trọng lẫn nhau mà. Tớ không muốn cậu ấy khó xử hay dè dặt gì cả."47Please respect copyright.PENANAOSN9lujICF
"Nhưng nói gì thì nói chứ... cậu cũng biết rất rõ lí do vì sao mà đôi bên phải dè chừng nhau mà? Cậu ấy có không muốn thì cũng đành chịu thôi. Đừng làm gì hấp tấp hay vồn vã quá." - Armanda thở dài, ngón tay nhẹ nhàng quấn quanh đuôi tóc dài đang xoã xuống. 47Please respect copyright.PENANAAILlq45Sk1
"Tớ hiểu rồi."47Please respect copyright.PENANA40hxDwJeAb
"Kệ đi! Nay tụi mình đi ăn cùng nhau không? Ba mẹ tớ bận việc rồi nên họ sẽ không về nhà tối nay đâu!" - đầy hào hứng không hề khiên cưỡng. Armanda cười xoe híp mắt. Helen thấy vậy cũng không khỏi bất giác cười theo: người bạn của cô trông thật đẹp và rạng rỡ; bầu trời sẩm tối vốn dĩ chẳng thể khiến cậu ấy trông bớt toả sáng đi được. Cô thầm thán phục Armanda vì bầu không khí nhiệt tình và ấm áp này. 47Please respect copyright.PENANAefPtSAeiUA
"Tớ phải xin phép ba mẹ đã."47Please respect copyright.PENANATuK4C8BETT
"Tớ nói giúp cho! Lâu rồi tụi mình chưa đi ăn chung mà đúng chứ?"47Please respect copyright.PENANAE9tn1Ie6JA
"Cảm ơn cậu nhé!"
Và thế rồi, hai cô gái ấy cứ dạo bước cùng nhau, hoà chung một nhịp đi mà không lo bỏ lại ai phía sau; cứ như thể đó là lẽ dĩ nhiên vậy. Mái tóc của Armanda tung bay trong gió mát buổi tối nay, chúng bay phấp phới như những dải ruy băng mềm mại khiến ai cũng thấy bắt mắt. Mái tóc nâu hạt dẻ ấy thỉnh thoảng lại quấn quanh vai của Helen mỗi khi gió thổi, xoa dịu bờ vai đang chất chồng bởi những suy tư của cô. 47Please respect copyright.PENANAJj9bJytKaQ
Ước chi, cuộc sống bình lặng và dịu dàng này, cứ tiếp diễn mãi thì tốt.
ns216.73.217.14da2


