Cơn mưa cuối thu ập đến vội vã, không một lời báo trước. Hoàng Tinh siết chặt túi thuốc vừa mua, bước chân hối hả rồi lách mình vào một quán cà phê ven đường. Cánh cửa kính khép lại, ngay lập tức ngăn cách thế giới ướt át, lạnh lẽo bên ngoài. Ánh đèn vàng ấm áp trải dài trên mặt bàn gỗ, quyện cùng hương cà phê nồng nàn, tạm thời xoa dịu cái lạnh đang thấm vào da thịt cậu.
Hoàng Tinh chọn một góc khuất gần cửa sổ. Khi vừa định lấy điện thoại ra, ánh mắt cậu bỗng khựng lại, dán chặt vào một bóng hình phía đối diện.
Là Khâu Đỉnh Kiệt.
Một năm không gặp, anh dường như chẳng thay đổi gì. Vẫn mái tóc ngắn gọn gàng, chiếc áo len cao cổ màu đen đơn giản, và đường nét nghiêng nghiêng nơi khuôn mặt vẫn cứng cỏi như thế. Anh đang cúi đầu nhìn điện thoại, ngón tay lướt nhẹ trên màn hình với vẻ tập trung cao độ. Ngay cả cái nhíu mày nhẹ nơi đầu chân mày cũng giống hệt trong ký ức của cậu, không sai một ly.
Trái tim Hoàng Tinh chợt thắt lại, như thể bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt khiến việc hô hấp cũng trở nên nhọc nhằn. Theo bản năng, cậu bật dậy, vớ lấy chiếc áo khoác trên ghế, cúi gầm mặt định lao nhanh ra cửa.
Cậu không thể để Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thấy mình.
Những mảnh ký ức của ngày chia tay đột ngột dội về—cũng vào một ngày mưa thế này, Khâu Đỉnh Kiệt đứng dưới chân tòa nhà nơi cậu ở, giọng nói bình thản đến tàn nhẫn: 149Please respect copyright.PENANAQnWIF3AO9Z
"Hoàng Tinh, chúng ta không hợp nhau, dừng lại đi."149Please respect copyright.PENANA3nk2KdwAw8
Lúc đó, cậu đã muốn hỏi tại sao, muốn hỏi ba năm tình nghĩa rốt cuộc là gì, nhưng cổ họng như bị nghẹn ứ, không thể thốt ra lấy một lời. Cậu chỉ biết trơ mắt nhìn bóng lưng anh tan dần vào màn mưa, xa xôi vạn dặm.
Sau biến cố đó, Hoàng Tinh đổ bệnh một trận nhớ đời. Đến khi tỉnh dậy, cậu bàng hoàng nhận ra mình đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo đó là chứng mất ngôn ngữ do chấn thương tâm lý sau nỗi đau quá lớn; thuốc thang chỉ là phụ trợ, nút thắt quan trọng nhất nằm ở trái tim. 149Please respect copyright.PENANApdeaeL4ED0
Nhưng nút thắt ấy buộc chặt trên người Khâu Đỉnh Kiệt, làm sao mà gỡ đây?
Suốt một năm qua, cậu chuyển thành phố, thay công việc, cố gắng tránh né mọi nơi có khả năng gặp lại anh. Cậu sợ khi phải đối diện với Khâu Đỉnh Kiệt, chút dũng khí ít ỏi để che đậy sự yếu đuối của mình cũng sẽ tan thành mây khói. Thế nhưng định mệnh lại trớ trêu đến thế, bắt họ gặp lại nhau ở một góc phố lạ lẫm này.
"Hoàng Tinh?"
Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, mang theo sự ngờ vực và cả một chút vội vã mà cậu không dám đào sâu suy nghĩ. Bước chân Hoàng Tinh khựng lại, dòng máu trong người như đông cứng, chân tay lạnh ngắt.
Cậu không quay đầu, chỉ càng bước nhanh hơn, gần như là bỏ chạy mà đẩy cửa kính lao ra ngoài. Những giọt mưa lạnh buốt quất vào mặt, hòa lẫn với một dòng chất lỏng nóng hổi lăn dài. Cậu không rõ đó là nước mưa, hay là nước mắt.
"Hoàng Tinh! Đứng lại đã!"
Tiếng bước chân của Khâu Đỉnh Kiệt đuổi theo sát nút. Hoàng Tinh chạy nhanh hơn, nhưng cơ thể mảnh khảnh lại đang ôm đồ đạc khiến cậu loạng choạng, chẳng mấy chốc đã bị anh tóm lấy cổ tay.
Cảm giác bị chạm vào khiến Hoàng Tinh như bị điện giật, cậu vùng vẫy kịch liệt nhưng sức lực chẳng thấm vào đâu so với Khâu Đỉnh Kiệt. Bàn tay anh rắn rỏi, mang theo hơi ấm quen thuộc, siết chặt đến mức khiến cổ họng cậu đau nhức, và cả những góc khuất đầy bụi mờ trong tim cũng âm ỉ cơn đau.
"Đừng chạy nữa." Giọng Khâu Đỉnh Kiệt đứt quãng vì thở dốc, thoáng qua một chút bối rối hiếm hoi. "Anh đã tìm em suốt một năm qua. Hoàng Tinh, đừng trốn tránh anh nữa."
Hoàng Tinh cuối cùng cũng ngừng kháng cự, chậm rãi xoay người lại. Nước mưa làm tóc cậu bết lại trên trán và gò má, trông vô cùng chật vật. Cậu ngước lên nhìn anh, hốc mắt đỏ hoe, nhưng đôi môi lại mím chặt, không một thanh âm nào được phát ra.
Nhìn bộ dạng ấy của cậu, tim Khâu Đỉnh Kiệt chợt thắt lại. Anh buông tay, cởi chiếc áo khoác của mình, cẩn trọng khoác lên vai Hoàng Tinh như thể đang nâng niu một món bảo vật dễ vỡ. 149Please respect copyright.PENANAsCOf3qCf1J
"Sao lại để ướt sũng thế này? Sẽ cảm lạnh mất."
Hoàng Tinh theo bản năng muốn trả lại áo, nhưng bị anh giữ tay lại. 149Please respect copyright.PENANAIdnNefAkra
"Mặc đi, anh không lạnh."149Please respect copyright.PENANATiaqTOf3Dk
Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt tái nhợt của cậu, chân mày càng nhíu chặt hơn. 149Please respect copyright.PENANA1SKJegMbxc
"Sao em lại gầy đi nhiều thế này? Sắc mặt cũng tệ quá."
Anh có hàng ngàn câu muốn hỏi. Muốn hỏi một năm qua cậu sống thế nào, muốn hỏi tại sao cậu lại biến mất, muốn hỏi vì sao vừa nãy lại bỏ chạy. Nhưng nhìn thấy sự kháng cự và vẻ mong manh trong ánh mắt Hoàng Tinh, những lời ấy đều bị anh nuốt ngược vào trong.
Hoàng Tinh nhìn anh, cổ họng như có thứ gì đó chặn đứng, uất nghẹn đến khó thở. Cậu muốn nói với anh rằng cậu sống không tốt, chẳng tốt chút nào; muốn nói rằng cậu nhớ anh đến phát điên; muốn hỏi anh tại sao ngày ấy lại buông tay... Nhưng dù có cố gắng thế nào, tất cả những gì cậu phát ra được chỉ là những hơi thở đứt quãng, vô nghĩa.
Cậu cuống đến mức mắt đỏ ngầu, nước mắt tuôn rơi lã chã. Cậu đưa tay đấm mạnh vào cổ họng mình, gương mặt tràn ngập vẻ đau đớn và tuyệt vọng.
"Đừng làm thế!" Khâu Đỉnh Kiệt hốt hoảng bắt lấy tay cậu, ngăn cản hành động tự ngược đãi ấy. Giọng anh run rẩy vì xót xa: "Sao thế này? Hoàng Tinh, em nói gì đi chứ?"
Nhìn dáng vẻ lo lắng của anh, lòng Hoàng Tinh chua xót vô cùng. Cậu lắc đầu, thoát khỏi tay anh, chỉ tay vào cổ họng mình rồi xua xua tay—dùng ánh mắt để nói với anh rằng: Cậu không thể nói được nữa rồi.
Vẻ lo âu trên mặt Khâu Đỉnh Kiệt đóng băng, rồi chuyển sang chấn kinh tột độ. Anh nhìn Hoàng Tinh, không thể tin nổi: "Em... em không nói được nữa sao?"
Hoàng Tinh khẽ gật đầu, rồi cúi gầm mặt, không dám nhìn vào mắt anh thêm giây phút nào nữa. Cậu sợ phải nhìn thấy sự cảm thông, sợ nhìn thấy sự thương hại, và sợ nhất là nhìn thấy sự dửng dưng không chút bận lòng.149Please respect copyright.PENANA1WKRQvEK4O
Khâu Đỉnh Kiệt im lặng. Những giọt mưa theo lọn tóc anh rơi xuống, vỡ tan trên mặt đất thành những tia nước li ti. Sau một khoảng lặng dài dằng dặc, anh mới chậm rãi cất lời, giọng trầm thấp và khản đặc: "Có phải... là vì anh không?"
Hoàng Tinh không đáp, chỉ có bờ vai gầy là khẽ run lên bần bật.
Trái tim Khâu Đỉnh Kiệt như bị dao cứa. Anh không ngờ rằng, một năm chia cắt ấy lại khiến Hoàng Tinh trở nên tan nát thế này.
"Anh xin lỗi." Giọng anh nghẹn lại, nồng đặc vẻ hối lỗi.149Please respect copyright.PENANAOQ7U6R52Il
"Hoàng Tinh, thật sự xin lỗi em, đều là lỗi của anh."
Anh tiến lên một bước, dè dặt và run rẩy ôm cậu vào lòng. Cơ thể Hoàng Tinh cứng đờ, cậu định đẩy anh ra nhưng Khâu Đỉnh Kiệt lại càng siết chặt hơn.149Please respect copyright.PENANArIVaJPRb2e
"Để anh ôm em một lát thôi, một lát thôi cũng được." 149Please respect copyright.PENANAnPQFnfVnv7
Anh tựa cằm lên đỉnh đầu cậu, giọng nói vỡ ra: "Một năm qua, không ngày nào anh không nhớ em, không ngày nào anh không hối hận. Anh đã tìm em rất lâu, cứ ngỡ là... mình lạc mất nhau mãi mãi rồi."
Vùi đầu trong lồng ngực ấy, cảm nhận hơi ấm và mùi hương quen thuộc, mọi uất ức và nhớ nhung kìm nén suốt một năm qua của Hoàng Tinh cuối cùng cũng vỡ òa. Cậu vòng tay ôm chặt lấy lưng anh, bật khóc nức nở nhưng không thành tiếng. Nỗi lòng bị giam cầm bấy lâu nay tuôn trào như dòng nước lũ vỡ đê, không gì ngăn lại được.
Khâu Đỉnh Kiệt cứ thế ôm cậu, vỗ nhẹ lên lưng như một lời an ủi thầm lặng. Cơn mưa ngoài kia vẫn rả rích, nhưng thế giới của họ giờ đây chỉ còn lại nhịp đập của hai trái tim đang tìm về bên nhau.
Kể từ ngày đó, Khâu Đỉnh Kiệt không bao giờ nhắc chuyện chia tay nữa, cũng không gặng hỏi về những khổ đau mà Hoàng Tinh đã trải qua. Anh lẳng lặng dọn đến khu chung cư của cậu, bắt đầu chuỗi ngày chăm sóc cậu tận tình.
Anh biết Hoàng Tinh thích ăn thanh đạm, nên mỗi sáng đều dậy sớm chuẩn bị bữa điểm tâm đủ đầy dinh dưỡng. Anh biết dạ dày cậu không tốt, nên luôn nhắc cậu uống thuốc đúng giờ. Anh biết cậu hay giật mình giữa đêm, nên luôn thức đợi đến khi cậu ngủ say mới yên lòng rời bước.
Lúc đầu, Hoàng Tinh vẫn còn né tránh, nhưng lần nào Khâu Đỉnh Kiệt cũng tìm thấy cậu. Anh không ép buộc, chỉ dùng sự kiên nhẫn dịu dàng để ở bên, dùng hành động để chứng minh một điều: Lần này, anh sẽ không bao giờ rời đi nữa.
Thời gian trôi qua, Hoàng Tinh dần mở lòng. Cậu bắt đầu quen với việc mỗi sáng tỉnh giấc đã thấy hương thơm của bữa sáng, quen với việc thấy ánh đèn phòng khách luôn sáng đợi mình về, và quen với hơi ấm của một người luôn kề cận.
Khâu Đỉnh Kiệt đưa cậu đi bác sĩ, kiên trì cùng cậu tập luyện phục hồi. Bác sĩ nói phải để cậu tập mở lời, dù chỉ là những âm thanh nhỏ nhất. Thế là mỗi ngày, anh đều ngồi bên cậu kể chuyện—về một năm chia cách, về nỗi nhớ anh dành cho cậu, và về những kỷ niệm cũ ngọt ngào.
"Em còn nhớ lần đầu mình hẹn hò không?" Khâu Đỉnh Kiệt ngồi cạnh cậu, chậm rãi gọt vỏ quả táo trên tay. "Lúc đó em mặc chiếc sơ mi trắng, đứng dưới gốc liễu trong công viên. Anh nhìn em đến ngẩn người, mãi chẳng dám bước tới bắt chuyện."
Hoàng Tinh ôm gối ngồi trên sofa, lặng lẽ lắng nghe. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, đậu trên gương mặt cậu, làm dịu đi những nét u sầu. Nhìn góc nghiêng nghiêm túc của anh, tảng băng trong lòng cậu dường như đang dần tan chảy.
"Rồi còn lần em nấu cơm cho anh nữa, lỡ tay cho quá nhiều muối mà nhất quyết không chịu nhận, cứ khăng khăng là 'vị nó phải thế'. Kết quả là em nếm thử một miếng rồi suýt thì phun ra hết." Anh cười, ánh mắt tràn đầy nhu tình. 149Please respect copyright.PENANAkIiPv00FUf
"Lúc đó em đáng yêu biết bao nhiêu."
Khóe môi Hoàng Tinh khẽ cong lên, một nụ cười nhàn nhạt hiện rõ. Đó là lần đầu tiên kể từ khi mất đi giọng nói, cậu mới có thể mỉm cười thật sự từ tận đáy lòng.
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn thấy nụ cười ấy thì mừng rỡ vô cùng. Anh đặt quả táo xuống, đưa tay vuốt tóc cậu, thủ thỉ: "A Tinh, thử nói một câu với anh nhé? Chỉ cần gọi tên anh thôi cũng được."
Ánh mắt Hoàng Tinh khẽ dao động. Cậu mấp máy môi, cổ họng truyền đến cảm giác khô khốc và đau rát. Thử đi thử lại nhiều lần, cậu cũng chỉ phát ra được những tiếng hơi khè khè yếu ớt. Cậu nản lòng cúi đầu, đôi mắt đượm buồn.
"Không sao đâu," Khâu Đỉnh Kiệt nắm chặt tay cậu, trấn an. "Cứ từ từ thôi, anh chờ được. Bao lâu anh cũng chờ."
Ngày qua ngày, dưới sự chăm sóc tận tâm của Khâu Đỉnh Kiệt, tình trạng của Hoàng Tinh tiến triển rõ rệt. Cậu không còn lầm lì như trước, bắt đầu biết dùng ánh mắt và cử chỉ để giao tiếp, nụ cười cũng xuất hiện nhiều hơn.
Một buổi chiều cuối thu hơi se lạnh, Khâu Đỉnh Kiệt đưa Hoàng Tinh ra bờ biển họ từng thường xuyên ghé tới. Anh khoác thêm áo cho cậu, nắm tay cậu chậm rãi tản bộ dọc theo bờ cát.
Tiếng sóng vỗ rì rào, gió biển mang theo vị mặn mòi thổi tung mái tóc Hoàng Tinh. Ánh hoàng hôn buông xuống, dát vàng lên mặt biển lấp lánh, đẹp đến nao lòng.
"A Tinh," Khâu Đỉnh Kiệt dừng bước, xoay người nhìn cậu đầy nghiêm túc. "Có một chuyện, anh vẫn luôn muốn nói rõ với em."
Hoàng Tinh ngước lên, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.
"Ngày đó anh nói chia tay không phải vì hết yêu em. Lúc đó mẹ anh bệnh nặng, anh lại vừa khởi nghiệp thất bại, nợ nần chồng chất. Anh thấy mình không đủ năng lực để mang lại hạnh phúc cho em, càng không đành lòng để em phải chịu khổ cùng mình." Giọng anh nghẹn ngào: "Anh cứ ngỡ mình có thể tự vượt qua, nhưng anh đã sai. Một năm qua, không những anh chẳng thấy khá hơn, mà còn khiến em phải chịu tổn thương lớn đến thế."
"Anh đã tìm em ròng rã một năm, ngày nào cũng sống trong hối hận. Hối hận vì đã bồng bột đẩy em ra, hối hận vì không nói ra sự thật. Tinh Tinh, cho anh một cơ hội nữa được không? Để anh được bù đắp cho em, được chăm sóc em suốt quãng đời còn lại."
Hoàng Tinh ngẩn người, nước mắt lại trào ra. Hóa ra bấy lâu nay cậu đã hiểu lầm anh. Cậu cứ ngỡ tình cảm của mình trong mắt anh không đáng một xu, nào ngờ đằng sau đó lại là một nỗi đau thầm lặng như thế.
Cậu mấp máy môi. Lần này, từ cổ họng không còn là những tiếng hơi vô nghĩa nữa. Một âm tiết yếu ớt nhưng rõ ràng bật ra: "Khâu... Khâu..."
Khâu Đỉnh Kiệt bàng hoàng, đôi mắt anh sáng rực lên, không tin vào tai mình: "Tinh Tinh, em vừa nói gì? Em nói lại lần nữa đi?"
Hoàng Tinh nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng môi lại nở nụ cười rạng rỡ nhất. Cậu hít một hơi thật sâu, dồn hết sức lực bình sinh để gọi cái tên đã khắc sâu trong tim: "Khâu Đỉnh Kiệt... Em yêu anh..."
Giọng nói dù còn khản đặc, nhưng lại vang vọng và rõ ràng giữa tiếng gió biển, rung động đến tâm can.
Khâu Đỉnh Kiệt không kìm lòng được nữa, anh ôm chầm lấy cậu, ghì chặt như muốn khảm cậu vào xương thịt mình. "A Tinh, em nói được rồi! Em cuối cùng cũng nói được rồi!" Anh nghẹn ngào vì xúc động, "Tốt quá rồi, thực sự tốt quá rồi!"
Tựa vào vai anh, cảm nhận nhịp tim dồn dập và sự run rẩy của anh, Hoàng Tinh cũng ôm chặt lấy anh. Nước mắt rơi lã chã, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự bình yên và hạnh phúc sau bao ngày bão tố.
"Em... nhớ anh..." Cậu nức nở, từng chữ dù còn ngượng nghịu nhưng chứa chan tình cảm, "Khâu Khâu, em nhớ anh lắm."
"Anh cũng nhớ em, A Tinh. Anh nhớ em rất nhiều." Khâu Đỉnh Kiệt thì thầm bên tai cậu, "Từ nay về sau, anh sẽ không bao giờ rời xa em nữa. Tuyệt đối không bao giờ."
Ánh hoàng hôn kéo dài bóng hình của hai người, lồng quyện vào nhau không rời. Sóng biển vẫn vỗ về bờ cát, như đang reo mừng cho ngày họ tìm lại được nhau.
Hoàng Tinh biết, nút thắt trong lòng cậu cuối cùng đã được tháo gỡ. Những ngày tháng câm lặng, những nỗi đau xé lòng, tất cả giờ đây đều trở nên đáng giá. Bởi vì cậu biết, anh vẫn luôn ở đó, vẫn luôn yêu cậu vẹn nguyên như thuở ban đầu.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau, họ cùng bước về phía con đường dẫn về nhà. Tương lai phía trước có thể còn dài, nhưng chỉ cần có nhau, sẽ chẳng còn cơn mưa nào có thể khiến họ lạnh giá thêm lần nữa. Những vết sẹo của quá khứ sẽ trở thành minh chứng cho một tình yêu đã kinh qua giông bão mà vẫn vững bền, kiên định.
"Đi thôi, mình về nhà."
"Vâng."
ns216.73.217.54da2


