Truyện Zhihu không thể bỏ qua: Cô Nương Quyến Rũ Và Gã Thợ Săn
Ta trời sinh ngực to eo thon, kiều mị đến tận xương.
Vì để bảo toàn mạng, ta nhắm trúng gã thợ săn cao to hung hãn kia.
Sau này, ta giãy giụa muốn chạy.
Thế mà hắn lại nắm chặt eo ta, giọng khàn đặc:
"Chạy gì mà chạy, đám sói cái trong núi này còn ngửi ra được mùi của ta trên người nàng rồi kia."
1. Kế Hoạch Bị Lệch Lạc
Lá vàng phong trần bay qua tường rào, rơi vào màn đêm bất tận.
Ta ôm chặt cuốn sổ nhỏ trong lòng, nước mắt chực trào ra. Cha bệnh nặng, mẹ yếu đuối, ca ca lại bị người ta gài bẫy nợ cờ bạc. Vị hôn phu tấm lòng son sắt nghe tin này xong thì cuống cuồng hủy hôn ngay trong đêm.
Để không bị bắt đi gán nợ, ta đành phải dùng hạ sách này. Dụ dỗ tên “sát tinh” Tần Liệt mà chẳng ai dám dây vào kia.
Nghe đồn, hắn trời sinh hung sát, hổ sói săn được có thể vây quanh sân một vòng, tính cách còn hung dữ tàn nhẫn hơn cả dã thú.
Ta tháo đai nịt ngực, cố tình mặc áo quần rộng thùng thình nhưng đã bị nước làm ướt sũng.
"Kéttt..."
Ta giật bắn mình khi cửa bị đẩy mở một khe. Luồng gió lạnh từ trong sân thổi ra.
Ta cắn môi bước vào sân, khẽ hỏi. "Tần Liệt... huynh có ở nhà không?"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bóng đen đột nhiên lao ra, há cái miệng như chậu máu lao về phía ta! Đó vậy mà lại là một con báo săn!
"Á..."
Ta hét toáng lên, thân người mềm nhũn, vậy mà lại lao thẳng vào cái lu nước lớn trong sân!
"Cứu... khụ khụ... cứu mạng!"
Một lực mạnh bạo đột nhiên siết chặt lấy eo và bắp đùi ta! Sức mạnh đó lớn đến không thể tin nổi. Ta đã bị bế ra khỏi lu nước ngay lập tức.
Chóp mũi thoáng chốc tràn ngập một mùi hương nồng nặc. Pha lẫn sự đắng chát của cây cỏ núi rừng, và một mùi mồ hôi nóng bỏng, cực kỳ hung hăng chỉ thuộc về nam nhân trưởng thành.
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía trên đầu, ta gần như cảm nhận được lồng ngực hắn đang rung lên.
"Đến đây làm gì?"
Ta còn chưa hết bàng hoàng ngẩng đầu lên, nhưng lại đột nhiên im bặt.
Một bóng người cao lớn đứng trong ánh trăng. Hắn mặc một chiếc áo khoác da thú cũ kỹ, cánh tay trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn, ẩn chứa sức mạnh như muốn nổ tung.
Hắn cụp mắt xuống, ánh nhìn trầm tĩnh rơi trên người ta. Khuôn mặt góc cạnh sắc sảo, cực kỳ tuấn mỹ, cứ thế không chút che giấu hiện rõ trong mắt ta.
Hắn, hắn vậy mà lại là Tần Liệt! Sao hắn lại là Tần Liệt?!!!
2. Ánh Mắt Như Hổ Đói
Ta giãy nảy, hoảng hốt.
Gã thợ săn trong lời đồn là một tên hung thần mặt mày dữ tợn, đáng sợ đến mức trẻ con phải im miệng khi nghe tên. Còn người trước mặt... lại sở hữu vẻ ngoài sắc lạnh và đẹp đẽ như một vị chiến thần bị đày xuống trần gian, ẩn chứa sự hoang dã chết người.
"Ta... ta xin lỗi, ta đi lạc. Ta vừa mới... bị con báo kia dọa sợ." Ta lắp bắp, cơ thể ướt sũng khiến lớp vải dính sát vào da thịt, phô bày đường cong kiều diễm mà ta luôn cố gắng che giấu. Đặc biệt là bộ ngực đầy đặn không có đai nịt, nó phập phồng vì lạnh và sợ hãi.
Mùi hương ngọt ngào và kiều mị từ cơ thể ta, cùng với mùi ẩm ướt của nước, lan tỏa mạnh mẽ trong không khí.
Ánh mắt Tần Liệt từ từ quét từ khuôn mặt ta xuống đến cơ thể, chậm rãi và sắc bén như một con hổ đói đang quan sát con mồi. Hắn không hề che giấu sự đánh giá trần trụi trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy.
"Báo săn của ta đã được huấn luyện. Nó không cắn người," Tần Liệt nói, giọng hắn bình tĩnh nhưng mang theo một chút trêu chọc lạnh lùng.
"Cô nương, nửa đêm nửa hôm ăn mặc ướt át, lại không mang theo gia đinh, xông vào nhà gã thợ săn hung dữ. Nàng nói nàng đi lạc?"
Hắn ta đã nhìn thấu mọi thứ. Ánh mắt Tần Liệt dừng lại ở cuốn sổ nhỏ ta đang cố gắng giấu kín trong vạt áo, rồi lại nhìn thẳng vào đôi mắt ta.
Không thể lùi bước nữa. Nếu không thì thà bị gán nợ còn hơn.
Ta cắn chặt răng, nước mắt chực trào ra. Lần này không phải diễn, là thật. Sự xấu hổ và tuyệt vọng hòa lẫn.
Ta buông tay khỏi vạt áo hắn, khuỵu xuống, quỳ gối ngay trên nền đất ẩm ướt.
"Tần Liệt huynh..." Ta gọi tên hắn, giọng nói nức nở: "Cầu xin huynh."
Màn diễn kịch bắt đầu.
"Ta... ta không phải đi lạc. Ta nghe đồn huynh là người có khả năng, có thể bảo vệ được người khác. Ca ca ta mắc nợ lớn, bọn họ sắp bắt ta đi gán nợ. Ta muốn... muốn xin huynh, xin huynh nhận ta làm thiếp, hoặc... làm nha hoàn cũng được. Chỉ cần huynh bảo vệ ta."
Ta ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước long lanh, khuôn mặt kiều diễm dưới ánh trăng càng thêm rực rỡ và đáng thương. Ta đã dốc hết vốn liếng trời sinh của mình ra để dụ dỗ hắn.
Tần Liệt nhìn người thiếu nữ quỳ dưới chân mình, cơ thể ướt lạnh đang run rẩy. Hắn không hề đỡ ta dậy.
"Ta có thể bảo vệ nàng," Tần Liệt thản nhiên nói, "Nhưng ta lấy nàng làm cái gì? Danh tiếng của ta không tốt. Thậm chí những con sói ta thuần hóa còn hiền hơn ta."
Hắn ngồi xổm xuống trước mặt ta, đưa ngón tay cái thô ráp, ấm nóng lên lau đi giọt nước mắt trên má ta. Hành động nhẹ nhàng đến bất ngờ.
Nhưng ngay sau đó, hắn dùng lực mạnh mẽ, kéo cằm ta về phía mình. Hơi thở nóng hầm hập của hắn phả vào mặt ta.
"Nàng nói nàng muốn làm nha hoàn, hay làm thiếp? Vậy nàng có thể cho ta cái gì? Cô nương trời sinh ngực to eo thon, kiều mị đến tận xương này, chắc chắn không phải đến để làm nha hoàn rồi."
Ta run rẩy. Ta không sợ bị hắn chiếm đoạt, ta chỉ sợ hắn từ chối.
"Ta... ta có thể nấu ăn, thêu thùa, có thể làm mọi thứ... Ta biết huynh không cần tiền, nhưng ta có thể... phục vụ huynh. Ta có thể... hầu hạ huynh." Ta nhắm mắt lại, dốc hết can đảm nói ra lời này.
Tần Liệt đứng bật dậy, tiếng xích bạc trên tay áo hắn va vào nhau xoảng xoảng. Hắn cười một tiếng khinh miệt.
"Hầu hạ?"
Hắn cúi người, trực tiếp bế ta lên, vòng tay siết chặt nơi eo ta. Ta cảm nhận được sự nóng bỏng, mạnh mẽ và thô bạo từ cơ thể hắn truyền sang.
"Được, ta nhận nàng. Nhưng nàng nên nhớ," Tần Liệt quay người bước vào trong căn nhà gỗ tối tăm.
"Ở chỗ ta, chỉ có một quy tắc: Nàng là con mồi của ta. Nếu muốn chạy, nàng phải chấp nhận bị ta bắt lại... và chịu hình phạt."
Cánh cửa gỗ dày cộp đóng lại. Tiếng xích sắt nặng nề trên tay hắn lại vang lên, lần này là âm thanh khóa cửa.
Ta không biết mình đã bị hắn mang đến đâu. Tất cả chìm trong bóng tối và mùi da thú nồng nặc. Ta chỉ biết, ta vừa bước vào một cái bẫy nguy hiểm hơn bất kỳ món nợ nào.
ns216.73.216.67da2


