Nếu thắc mắc nội dung hãy đọc từ đầu
"Trở lại rồi... chúng trở lại rồi!"159Please respect copyright.PENANA4vuEGu7H7k
Giọng ông ta run rẩy, từng chữ vỡ ra trong cổ họng. Mồ hôi rịn trên trán, và ánh mắt đầy hoảng loạn dừng lại ở lọ thuốc dưới chân tôi như nhìn thấy thứ gì đó đang trồi lên từ địa ngục.
“Ông nói... ‘chúng’ là ai?” – tôi hỏi, giọng nghẹn lại.
Ông ta ngẩng đầu, đôi mắt đã đỏ ngầu.159Please respect copyright.PENANAq30AiqWuqX
“Là tàn dư của Àsentis... của vị bá tước đã biến mất khỏi thế giới này bảy mươi năm trước.”
Ông ta dừng lại và nói tiếp
“Những viên thuốc này,” ông ta tiếp, “không phải thuốc an thần đâu. Chúng là... cánh cửa.”
“Cánh cửa... đến đâu cơ?” – Alven hỏi, giọng run rẩy.
Ông ta nhìn thẳng vào chúng tôi, ánh mắt như xuyên qua từng lớp không khí.159Please respect copyright.PENANAIQstDPLshr
“Đến một chiều không gian khác. Một nơi mà thời gian không còn tồn tại... nơi mà vị bá tước Àsentis từng biến mất.”
“Tôi... tôi tưởng đó chỉ là truyền thuyết.” – tôi lắp bắp.
“Không. Đó là thí nghiệm cuối cùng của ông ta.”159Please respect copyright.PENANAeXY3A1Rlno
Ông ta móc trong túi ra một tờ giấy cũ, mép đã ố vàng. Trên đó là những ký tự và ký hiệu toán học phức tạp xen lẫn hình vẽ cổ. Ở giữa, dòng chữ mờ viết bằng mực đỏ:
"Cánh của của Aion, nơi không có sự chết chóc và diệt vong."
“Aion...” – Tomny lẩm bẩm – “vị thần của vòng lặp vĩnh cửu.”
“Đúng.”159Please respect copyright.PENANA1Y8lJc9eVl
Ông ta gật đầu. “Àsentis tin rằng thời gian là một thực thể sống, và có thể được... uống vào. Lọ thuốc ‘Seraphin’ là cách ông ta thử nghiệm việc đó. Mỗi viên chứa một phần ký ức, một phần vật chất của thế giới kia. Ai uống nó sẽ rời khỏi không gian này... nhưng không chắc có thể trở lại.”
“Vậy ông ta... đã đi đâu?” – tôi hỏi.
“Không ai biết. Khi người ta tìm thấy căn nhà của ông, cà phê vẫn còn nóng, ghế vẫn đung đưa. Còn ông thì biến mất... để lại một lọ thuốc giống hệt như thế này.”159Please respect copyright.PENANAiE2DBscKiy
Ông ta dừng lại, giọng chùng xuống. “Nhưng giờ... lọ thuốc ấy đã trở về. Nghĩa là... cái gì đó bên kia cũng đang trở về.”
Bỗng trong không khí, vang lên một tiếng rít nhỏ, như tiếng thủy tinh nứt.159Please respect copyright.PENANAIyGU1XaqKw
Tôi cúi xuống — lọ thuốc dưới chân tôi đang xuất hiện những vết rạn mảnh.159Please respect copyright.PENANAWlWrrrgZdj
Bên trong, chất lỏng xanh sôi lên như sắp bốc hơi.
“Không! Không được để nó mở ra!” – ông ta hét lên, lao tới.
Nhưng đã quá muộn.
Một tia sáng xanh lục bắn ra, xoáy thành vòng xoắn ốc giữa không trung, và trong khoảnh khắc đó — tôi thấy một đôi mắt xám lạnh nhìn chằm chằm từ phía bên kia.159Please respect copyright.PENANAq2I10I8yH6
Một giọng nói, khàn và xa xăm, vang lên giữa đầu tôi:
"Aion không quên ai cả.....cả ngươi nữa."
Mọi thứ xung quanh biến dạng. Tiếng gió, tiếng người, tiếng còi cảnh sát — tất cả đều bị kéo dài ra như sợi chỉ rồi tan biến.
Thứ cuối cùng tôi kịp nhìn thấy, là chiếc nhẫn hình quạ và rắn rơi khỏi tay người đàn ông áo gi-lê, lăn xuống đất — và dừng lại trước lọ thuốc vỡ nát.
ns216.73.216.253da2


