Sau một tuần hồi phục, tôi bắt đầu ghép nối lại các sự kiện từ sau lần gặp người đàn ông có chiếc khăn tím than và sự biến mất của Henry. Tôi thầm nghĩ:131Please respect copyright.PENANA00Jgv94gXp
" Chỉ mong nó sẽ an toàn được cho đến khi mình tìm ra bí mật bị thế kỉ ẩn dấu suốt hàng trăm năm."
Còn tôi — người vô tình phá phong ấn — lại trở thành chìa khóa giữa hai thế giới.
Tôi thở dài, đặt tay lên trán.131Please respect copyright.PENANA4FjFGyLS8c
“Vậy… mình phải làm gì tiếp theo?”
Bất chợt, ở khóe mắt, tôi thấy một thứ gì đó phản chiếu từ tấm gương trong phòng.
Tôi quay đầu sang. Trên gương — nơi vệt son đỏ từng hiện — giờ chỉ còn lại một dấu vết mờ nhạt, giống như vết tay ai đó vừa chạm vào rồi biến mất.
Khoảnh khắc Àsentis biến mất trong truyền thuyết… Và khoảnh khắc tôi lần đầu tiên nhìn thấy chiếc nhẫn hình quạ và rắn.
Tôi nhớ…nhưng lại không nhớ trọn vẹn. Chỉ là một bàn tay đeo nhẫn…131Please respect copyright.PENANAQrGPjBm3dW
đang chạm vào vai tôi…Và ánh mắt xám lạnh…
Một giọng nói thì thầm:
“Chúng ta sẽ gặp lại, khi thời gian chịu khuất phục.”
Tim tôi chợt đập mạnh. Tôi mở bừng mắt. Chiếc nhẫn ấy… tôi đã thấy trước đây, từ rất lâu. Không phải trong Aion. Không phải trong giấc mơ.
Mà là… trong thế giới thật.
Ngay bên cạnh tôi.
ns216.73.216.253da2


