Những năm anh ta đôi mươi là mê cung bí ẩn với cánh cửa để ngỏ cho con mắt cô thích thú tò mò. Con người không quá thích quá khứ, nhưng họ thích nói chuyện và nghiền ngẫm về quá khứ. Hạnh phúc, kiêu hãnh, buồn đau, va vấp, gì cũng được, miễn nó là quá khứ thì nó là tài sản của riêng mình và của... những người thiết tha mình.
Cái kiểu bốc đồng, rực rỡ, tràn năng lượng đấy là điều mà cô ao ước ở tuổi trẻ bỏ quên trong bốn vách phòng không ánh sáng. Bận bịu để xoay sở với việc sống, chống chọi với nỗi sợ và bản năng khép kín để bươn chải tự lập biến việc tận hưởng những khoảnh khắc xài hết thanh xuân phải được đem ra đong đo dè sẻn. Bù lại, thấy một người giống như mùa hè, nóng cháy, phơi phới hi vọng, lại thấy lòng vui khấp khởi, dù không muốn phủ nhận anh ta hồi đó trông ngẩn không thể tả. Trẻ con, ngang tàng, dại dột và liều lĩnh, không biết lấy đâu ra lắm đến thế tự do. Bao nhiêu thứ đã qua để ghép thành bóng hình một anh ta toàn vẹn.
Những bức ảnh, đoạn phim sinh ra để khơi gợi ký ức. Thiếu chúng thì đầu óc mơ mơ hồ hồ, mỗi lần nhớ lại một lần hụt hẫng mất mát. Thế mà ta thấy, ta nhớ, rồi ta tự tưởng tượng ra trăm điều thinh lặng từ bức ảnh của một người xa lạ. Mỗi lần chạm tới là một lần chết đuối bởi nỗi tò mò về những bí ẩn triền miên. Cô luôn muốn nhưng không tìm ra dịp hỏi ý nghĩa của những tấm hình anh đôi mươi. Anh đã là ai, anh đã làm thế nào, anh lúc đấy có đang hạnh phúc, có đang vật lộn và chịu đựng không ngừng để đối mặt, có từng bị đánh gục bởi những tháng ngày chừng như tệ nhất tuổi trẻ của mình. Anh thấy đó, anh hôm nay đã vượt qua tất cả. Con người có xu hướng đánh giá thấp mình trong tương lai, vì quá khứ là thứ đã qua còn tương lai là một vệt mù mờ. Khi điều bình thường của người này trở thành điều ngạc nhiên vui thú của người khác, thế thành ra nó lại không bình thường, người ta đâm ra hâm mộ, đâm ra khao khát, đâm ra suy tưởng.
Cũng không biết vì sao, trí tưởng tượng vẩn vơ của cô thi thoảng cũng đẩy anh vào một thế giới nào xa vắng. Khoảng trời riêng, mỗi người đều có một. Không cẩn thận sợ nhỡ đâu trong lúc loạng choạng, lung tung vô tình đụng phải vết thương hé miệng chưa lành đó giờ người ta tránh né. Thế thì khó xử quá. Nhiều chuyện quá. Ích kỷ quá. Khi mọi sự tò mò trở nên dè dặt, đấy là khoảnh khắc cô biết mình lọt lưới, quẫy đạp vẫy vùng trong vạn điều trống vắng mông lung. Cô không cho tất cả, cô giữ lại nhiều phần. Những bức ảnh, những đoạn phim nhận nhiệm vụ giấu giùm cô những mơ hồ, ngu ngơ và khờ dại.
Nâng lên rồi đặt xuống, những câu chuyện cũ dẫm vào lòng đi đều bước một hai.
Hạnh phúc là khi ta biết dừng lại đúng lúc. Không bước quá xa. Không đi quá sâu. Đừng xây nỗi buồn quá lớn. Đừng nuôi hy vọng quá nhiều.
Những ai từng mất rất nhiều thời gian để quên đi một mối tình khắc cốt ghi tâm. Ai còn mang nặng nỗi đau quá khứ, những người còn chưa đành lòng quên đi một tình cảm đau khổ hay những người cứ mãi day dứt, băn khoăn về một việc đã qua…
Sau tất cả, điều ta nhận ra là: Thời gian rồi sẽ chữa lành mọi thứ, dù bạn có muốn hay không. Những cảm xúc tưởng chừng không thể nào phai nhòa, cuối cùng cũng chịu thua trước thời gian. Thời gian tàn nhẫn, nhưng cũng khiến con người nhẹ lòng hơn.
Sớm mai tỉnh dậy, mình vẫn là chính mình nhưng không còn đau buồn và ủ dột nữa rồi. Chuyện gì cũng sẽ qua, chỉ cần ta biết buông tay thì tự khắc sẽ hạnh phúc.+
Càng trưởng thành lại càng có nhiều thứ để cân đo. Tâm đặt nặng cái gì thì sẽ đau vì cái đó. Cái nghẹt thở của câu chuyện "làm người lớn" lúc nào cũng lơ lửng ở lưng chừng cầm, nắm và buông. Mọi vấn đề bắt đầu từ một hai câu chữ ngập ngừng và lặn đi đâu mất tăm trong tiếng ậm ừ.
Mấy hôm nay trời hanh, đầu óc mụ mị đi trong hơi thở của nắng trời. Bộ bàn phím trước mặt Du đã mờ đi gần hết, sách vở trên bàn làm việc lật trang nào cũng chi chít chữ, cô quan niệm rằng, những ai từ bỏ việc viết tay sẽ làm mất đi cái thú chơi thi vị còn sót lại từ thuở cắp sách đến trường, cô thường bảo, ai mà nghĩ được, trong lúc hí hoáy thế này biết đâu chừng lại bật ra cái gì hay.
Nhưng không phải chuyện gì cô cũng nói. Như chuyện cuối chiều tan ca, người đón cô không lúc nào là người mà cô luôn đợi. Nhiều lúc cũng phải tấm tắc khen cho cái thời hội nhập, kinh tế hoá, đến cả người đón đưa mỗi ngày cũng có thể là một người xa lạ tìm được trên những cái app đặt xe phân loại theo màu, theo giá, theo giai tầng xã hội.
Hôm qua em mới té xe. Có mấy chữ mà Du ngậm tăm chần chừ, cứ chừng suýt bật ra khỏi cổ họng là lại có cái gì đấy đủng đỉnh chắn ngang. Đã book đến chuyến xe thứ năm của cả tuần trời, sáng nào cũng lật đật dậy sớm chuẩn bị, mấy bao thuốc đỏ mua từ Pharma la liệt trên bàn trang điểm, loang lổ trong không gian lững thững tiếng thở dài thườn thượt. Chồng hỏi Du sao đi nhà thuốc mà không mua thêm cho anh ít bọt cạo râu. Hôm trước lên công ty, phờ phạc quá ai cũng hỏi. Trong lúc lơ ngơ, tiếng "dạ" mọi khi lại bật ra nơi đầu lưỡi. Thôi để lần sau rồi nói, tài xế của hôm nay đã tới rồi.
Nhưng mà đời người đâu phải cái nào cũng có lần sau. Cái lúc hoa cưới rợp trời, ngay khi nhẫn sắp đeo vào tay đã thấy tần ngần, đáy lòng cuộn trào nỗi sợ hãi gắn bó, phân vân không biết có nên nói anh thôi đợi thêm một thời gian nữa, chậm mà chắc chắn lúc nào cũng hơn quyết định vội vàng. Mà tự dưng ký ức xổng đâu ra ngày nọ dẫn anh về chơi, mẹ khen rể hiền ngoan, gia đình nề nếp, chỗ kia nhẫn cưới sáng bóng, đi đi chứ không để lâu lại lỡ làng. Thế là thành dâu.
Công ty Waka có mấy mạng, công việc không tính là bận rộn, người ra kẻ vô không ít nhưng có mấy cái mặt quen không đổi chỗ là cứ ở miết đấy năm này qua tháng nọ. Không nhậu nhẹt hội hè, không cà kê quán xá, không í ới trưa vắng gọi nhau đi quán ăn này, quán cafe mới nọ. Thế giới của mọi người líu lo đâu đó trên những tờ giấy kín đặc chữ nghĩa, mang khát vọng vượt thoát khỏi cái lồng giam tâm hồn, bàng quang với tất thảy náo nhiệt xung quanh. - Đều là những người trầm tính, các phòng ban khác nhận xét như vậy mỗi lần ghé qua. Thanh âm ồn ã nhất toàn bộ khoảnh khắc trong ngày là tiếng sột soạt lật tung tài liệu, chỉ để tìm một vài chi tiết. Dưới hộc bàn Du có tờ phiếu đề xuất tăng lương còn bỏ ngỏ, không biết nằm đấy bao lâu, lật tới lật lui đã nhăn cả mép, vuốt phẳng phiu lại cất ở đấy thôi đợi kỳ tháng tư.
Mấy chuyện này có muốn tính toán cũng phải tính từ thuở thơ dại. Mới dăm tuổi đã học được im ắng, nhún nhường. "Học hành nhiều chi rồi thi không đậu để mất mặt với bà con chòm xóm", "Em con đáng lo hơn nên mẹ lo cho em trước, sau mẹ có tiền, mẹ mua cho", "Thời đại này cái gì cũng cần tiền, không kiếm được tiền ra xã hội người ta coi rẻ", "Có giỏi giang mấy đâu mà lúc nào cũng thấy bận", "Đến tuổi lấy chồng thì lấy đi chứ không người ta lại nói này nói nọ", "Đợt tới anh họ cưới, chuẩn bị trước đi, con cho nhiêu thì cho, đi đám cưới cho nhiều cũng để sau này họ trả lại cho con chứ ba mẹ nào có được gì" "Cưới rồi thì là con nhà người ta, trông mong gì đâu nữa". Ngày bé đói thì tự cắm cơm ăn, sảy chân té ngã thì ra đầu đường mua thuốc đỏ, mắt đỏ hoe vì mối tình đầu dang dở cũng đóng cửa phòng tự ngẫm, lấy đá chậm chậm lên mắt dấu diếm sợ no đòn vì yêu sớm. Những vụn vỡ tuổi thơ tạo nên vùng đất câm lặng kỳ bí theo suốt cả cuộc đời.
Đâu đó chừng mấy năm trước, vậy mà cũng có lúc tưởng chừng cái đài phát thanh hỏng hóc đã bật được nút nguồn, lần đầu tiên được ríu rít chuyện trò nhắn tin cả đêm, muối dưa cải cũng phải lách tách chụp lại gửi kèm icon khoe mẽ, có đôi tất cọc cạch trông dễ thương cũng phải làu bàu xem anh đi cùng em ra đường có thấy cưng, thấy nhí nhảnh không, hôm nay ở công ty em làm được cái này cái này, mà hay lắm anh không hiểu được đâu. Không hiểu sao sau này, không hiểu từ khi nào, băng cát sét chỉ có thể tua đi tua lại mấy câu mời gọi cơm nước với mấy câu trả lời "Ừ, anh biết rồi""Ừm" "À, vậy hả". Cơm áo gạo tiền họ nói ghì người ta sát đất, dễ khiến họ xa nhau, mà nhiều khi thấy áo có chật, tiền có túng đâu mà con người cũng hổng có gần. Sớm chiều chung đụng có nhiều vấn đề đáng nói. Kể như anh công việc bận rộn, đi sớm về khuya, việc nhà để Du cáng đánh, viết lách thôi mà có gì đâu mệt mỏi. Kể như ngày giỗ hai bên, dâu lủi thui góc bếp để anh chén chú chén anh vì hiếm khi anh được nghỉ ngơi vui vẻ. Kể như ở công ty có chuyện buồn bực, đầu bốc khói không hiểu nghĩ sao mà gọi anh nói nhớ, tiếng vọng lại từ đầu dây bên kia ậm ừ "Ừ, vậy hả, nay anh bận quá, mà kệ đi em, chắc không có gì đâu". Kể như áo anh có lỗ hổng chưa kịp vá, hôm sau đã thấy vứt xó trong thùng rác, trên bàn viết có cái áo mới tinh tươm thơm nức mũi, phủ đi mớ giấy note tay chú thích ngày tháng gọn gàng, hãng này quen quen, nghe đồn người ta hay tặng gửi người thương. Kể như sáng nọ ngủ dậy, thấy giường nệm vắng tanh, từng đợt sóng trên nếp ga có hơi ấm, sóng cũng ở đâu đâu chứ không vỗ về kề cận chỗ Du nằm. Đêm đêm ráng quay cái thế người hướng về phía anh, rồi tưởng tượng anh sẽ luồn cánh tay sang ôm ấp, làm này làm kia như hồi cũ, mà sáng dậy vẫn thấy trống không, trơ trọi, có khi nào là do mình nín thinh, không nói? Tiền điện, tiền nước cứ thế rút từ tài khoản chung lâu rồi không thấy chiều bên kia chuyển tới. Cũng tính nhắn hỏi anh ơi mà thừ người hồi lâu trước tin nhắn cuối cùng hiển thị trên khung chat nền xanh nằm đâu xa tít ngày mười một tháng mười một năm kia. Tự nhủ thôi, chắc anh quên.
Ngày vui nhất đời có lẽ là ngày trả góp xong căn chung cư tầng cao, gom góp tiền vay mua trước hôm cưới mấy ngày, tháng tháng cũng cho người ta thuê, bù thêm một ít là đóng đủ tiền lãi ngân hàng, tự dưng thấy chắc dạ, cuối cùng cũng sở hữu cái gì đó của riêng mình. Trưa nay văn phòng hỏi sao Du ngon lành, tươi mới, bộ mới được tăng lương hay sao mà bước ra khỏi phòng sếp thấy tự tin khấp khởi. Hộc bàn im lìm mọi hôm có thêm vài tờ giấy khác, thay thế cho tờ phiếu cũ cong veo chéo cạnh. Chiều tối ghé tiệm cắt phăng mái tóc đen dài đi, nhuộm nó thành nâu hạt dẻ. Bảo chủ tiệm nhuộm sao mà vẫn phải mềm mại, óng ả, đẹp như mấy sợi vương trên vai áo anh hồi hôm.
Cũng may mắn chưa tính đường con cái, chưa vướng bận và ràng buộc gì nhiều. Có lẽ bà con chòm xóm sẽ tự hỏi sao con bé nó ngộ, nhà cửa đề huề, mối ngon mà đem bỏ, hoặc bất ngờ khi con bé trên mây này tự dưng nó "lên mây" ở thật, hoặc họ sẽ vỡ oà ra ngày nâu hạt dẻ đường đường chính chính bước vào chỗ "đề huề", nhưng có là gì, thì cũng đã là chuyện của người ta.
ns216.73.217.14da2

