Những gì mà một người từng trải qua, có thể bạn sẽ không tin được
Ba đã từng không đủ khả năng mua một quyển truyện của Nguyễn Nhật Ánh cho tôi.
Ông dẫn tôi vào nhà sách bình dân gần nhà, nó rộng và có tất tần tật sách trên đời, sách đặt trên kệ cao tít và có kệ dành cho những quyển sách đã qua sử dụng. Mọi người hay đến đây ngồi thật lâu để đọc sách rồi ra về. Tôi vẫn còn nhớ, tôi đến kệ bày truyện của tác giả Nguyễn Nhật Ánh và tìm kiếm một quyển rẻ nhất để mua. Giữa một loạt các quyển sách màu sắc bắt mắt, giữa "Cô gái đến từ hôm qua", "Thằng quỷ nhỏ", giữa "Thiên thần nhỏ của tôi", "Nữ sinh" và "Còn chút gì để nhớ",... tôi đã chọn "Hạ đỏ". Tôi hí hửng chạy lại đưa ba xem giá tiền, khoảng đâu đó vài chục nghìn mà thôi, nhưng ba lại cười và dịu dàng nói với tôi: "Hôm nay mình chỉ đến xem thôi nha con". Tôi cười vô tư để che giấu nỗi buồn trong đáy mắt, vì tôi biết nhà mình không có tiền.
Màu đỏ của mùa hạ năm ấy, một "Hạ đỏ" rực cháy vẫn luôn in hằn trong tâm trí tôi một kỷ niệm như vậy.
Năm nay tôi 20 tuổi, vẫn chưa biết "Hạ đỏ" có nội dung như thế nào. Nhưng tôi chưa từng có ý định sẽ đến nhà sách và tìm một "mùa hạ" mà mình đã lỡ duyên trong quá khứ. Có lẽ lúc ấy, thứ tôi muốn có được không phải là quyển sách đó, mà là muốn biết rằng liệu mình có mua nổi một quyển sách hay không.
Tôi bây giờ, sau bao nỗ lực đã vượt ra khỏi hoàn cảnh khốn cùng của tôi thời thơ bé, và cũng đã không còn khát khao về một "Hạ đỏ" nào nữa. Có lẽ điều tôi muốn chính là, sau này nếu cùng con đến nhà sách, tôi hoàn toàn đủ khả năng để hoàn thành khát vọng của con, để không một "mùa hạ" nào lỡ hẹn nữa.
Những lời này thật ấm áp và lãng mạn:
“Tôi không muốn tìm một người chỉ để cùng nhau sống qua ngày, tôi muốn tìm một người mà khi nhìn thấy tôi sẽ nở nụ cười, mà tôi cũng cười thấy nhìn thấy họ. Một người khi uống rượu, ánh mắt ngập tràn ánh sáng, kể cho tôi nghe về tình yêu và những điều lãng mạn.”
“Nếu ở bên một người khiến bạn cảm thấy bình yên, có thể mở lòng, giúp bạn tự tin hơn, cười nhiều hơn, có thêm tò mò để khám phá thế giới này, thì người đó xứng đáng để bạn yêu.”
“Tình yêu đẹp nhất là khi bạn muốn hết mình vì một người, mà người đó cũng đang nhiệt tình đáp lại bạn.”
“Chỉ cần cả hai giữ lời đã hứa, dù khó khăn thế nào cũng có thể cùng nhau đi tiếp. Hãy trân trọng mối duyên mà trời ban, bởi trong tình yêu, điều đáng tiếc nhất không phải là không có kết quả cuối cùng, mà là khi nhớ về một người, bạn nhận ra rằng mình đã không yêu bằng tất cả những gì có thể.”
“Một đời rất ngắn, chỉ là ngày đêm, xuân qua thu lại. Cả đời mong cầu chẳng qua chỉ là hơi ấm và một người đồng hành.”
“Chúc ai đang yêu sẽ được yêu trọn vẹn, còn ai chưa có tình yêu vẫn có thể tận hưởng sự lãng mạn của riêng mình.”
"Ta không bao giờ được đánh mất khả năng đặt ra câu hỏi. Vì học tập và hưởng thụ là bí quyết của một cuộc sống viên mãn. Học tập mà không hưởng thụ sẽ khiến người ta buồn nản, hưởng thụ mà không học tập làm người ta ngu đi..."
"Hết rồi hả? Vậy thì tốt chứ tối qua em nằm cả đêm nghĩ ngợi, nếu còn nhiều chả cá quá là em kiếm cái chợ tạm, xin 1 chỗ ngồi, người ta không cho ngồi thì đứng, bán rong cả ngày là hết liền à. Em nhớ là chợ Tân Bình hình như họ cho ngồi á."
239Please respect copyright.PENANAO6qvKo798w
Đội thúng đi chợ là chuyện của nhà nông, em chả sợ, đất này không ai biết em mà họ có cười thì em kiếm người khác bán.
239Please respect copyright.PENANAcbdUULjaS7
Em không rõ chợ chỗ này chỗ kia ra làm sao. Nhưng mà mấy cái chợ lành em biết. Thỉnh thoảng buồn quá không biết làm gì, em đi lơ ngơ giữa chợ kiếm đồ ăn. Mấy cái chợ ở quê chỗ nào em cũng ngồi rồi, ngày bé chỏng chơ đợi mẹ em ngồi lết từ hàng này qua quán khác. Mấy rổ hàng quày bày lơ thơ trên bạt xanh, ai ngon lành thì có quầy có sạp, mấy người phụ nữ lem nhem lộn xộn mang hàng quây lại là mặc định nó thành một cái chợ trời.
239Please respect copyright.PENANA8k7k5Ja1dz
Mẹ chia chợ thành nhiều loại, loại để kiếm tiền loại để san sẻ sớt chia. Mẹ em không phải kiểu hàng buôn đanh đá chua ngoa, mẹ kiếm tiền bằng tình cảm, bằng cái tâm vất vả, không ngại khó khổ nhọc nhằn. 2h sáng đánh hàng, 4h sáng lượm, lặt, cắt, rửa. Lúc bé chả nghĩ gì, lớn lên mới biết mẹ lúi húi một mình, từ lúc nhỏ đến hồi em lớn, không chịu hè em phụ giúp bao giờ. Hàng xóm hay ầm ì bóng gió em vô tư, em không hiểu, cũng chả ai ban phước mách nước chỉ bày.
239Please respect copyright.PENANAxdNFqBEOUM
Có mấy loại trái cây cứ qua một ngày là nó hư thêm nhiều tí, không móp chỗ này thì dập chỗ nọ, không bán hết thì mất giá, vật thì vô tri mà lòng người buôn thì lo ngay ngáy. Hôm nào chợ huyện ế hàng mẹ phải nằn nỉ nài nỉ, em xót, em sợ thấy nên giả bộ ngó lơ kiếm sạp nước xa xa ngồi, em buồn, thấy lòng rỗng không vô vị. Mấy cơn buồn dễ làm em điêu đứng, liêu xiêu, chắc tại thế rồi chả bao giờ mẹ cho em ghé sạp cuối chiều.
239Please respect copyright.PENANAgNp5a0ZCu6
Nên em thích chợ làng, chợ làng nó êm ả, nhàu nhĩ, mẹ không phải đặt nặng việc bán cho hết, mà chỉ cần coi có đổi được miếng thịt miếng cá nào ngon. Chợ làng phơi cái bộ mặt khó nhọc mà nghĩa tình của bản sắc nông thôn bình dị. Lúa thóc sau mùa cất kho ăn không hết, nhà nào nhà nấy sống bằng hạt gạo, không thèm thêm chi thức lạ trên đời. Hễ mà thèm là thèm mớ tép rong, lưới cá lòng tong vớt vội bên rìa sông Kiến Giang, mấy cái loại rau củ sáng sớm ai mới vặt ở cái sân sau nhà, rau muống, rau cần tươi rói bóng mẩy mướt mờ sương sớm, mấy hũ mắm ruốc thúi quắc chia thành từng chai lấy từ cái lu bà ngoại nhà ai ủ đã ba tháng ròng, rồi mấy cái trứng nóng hổi hồi sáng dâu nhà ai mới ngửa tay xin gà vịt, ... Ai có gì bán nấy, đếm được đôi đồng tiền lẻ mà niềm vui lấp lánh lập loà, người xứ lạ lạc vào chắc giật mình vì thấy chi mà rẻ rúng, trời ơi, mồ hôi công sức chi mà rẻ rúng.
239Please respect copyright.PENANA4uyrGXaHPx
Nghĩ nhiều quá thì thấy cực lòng. Hôm qua giá vàng lên, hôm nay giá vàng không xuống, yêu thương trĩu nặng mà túi tiền nhẹ hẫng, mớ tiền hôm nay em không mua nổi miếng rau cháo hôm qua. Đứa nào vì tiền mà đau đáu thì đứa đó khổ, mà đất phố này thì người nào không khổ. Phố tìm đâu ra mấy cái chợ làng quê thấu suốt nhọc nhằn, tìm đâu ra mấy bà dì bà mẹ mê chợ ghiền chợ như mẹ, trồng rau nuôi cá đánh hàng, quẩy gánh lặn lội không chỉ để mưu sinh mà còn để gánh người gánh đời, mang mồ hôi mặn chia sớt đói no cho những phận người lam lũ.


