Chương 1: Máu Đỏ Mạc Bắc, Trắng Xóa Một Gia Tộc
"Một lời vu oan, hủy đi ba vạn tinh binh.80Please respect copyright.PENANAgk9Zr3FNFW
Một mệnh lệnh sai lầm, chôn vùi một dòng tộc hiển hách.80Please respect copyright.PENANATYwBHnwknB
Nhưng người ta quên mất... kẻ mang họ Triệu chưa từng biết cúi đầu."
Năm Đại Ngụy thứ hai mươi sáu, gió bắc thổi về từ biên ải Mạc Bắc mang theo hơi lạnh thấu xương. Dưới trời tuyết trắng xóa, chiến kỳ mang hình mãnh hổ của Triệu gia rách nát giữa gió rét. Huyết sắc hòa vào tuyết nhuộm đỏ một vùng đất, chẳng biết đâu là máu địch, đâu là máu nhà. Tiếng trống trận như dội vào lòng người, át đi cả tiếng kêu gào của binh sĩ đang ngã xuống.80Please respect copyright.PENANAOL0I22KqBI
Triệu Vân Tịch, thiên kim độc nhất của Trụ quốc đại tướng quân Triệu Khang, gục xuống giữa chiến trường. Khải giáp bạc thấm đỏ, Thanh Long kiếm gãy làm đôi. Nàng không còn đủ sức để hét một tiếng "Giết!", chỉ còn hơi thở mỏng manh níu giữ chút ý thức cuối cùng. Triệu Vân Tịch siết chặt thanh trường kiếm trong tay, đôi mắt rực lên ngọn lửa bất khuất. Nàng mới mười tám tuổi, nhưng bờ vai nhỏ bé đã gánh vác ba vạn tinh binh Triệu gia. Trước mặt nàng, vòng vây kẻ địch như biển cả vô tận, hàng hàng lớp lớp gươm giáo.
“Vân Tịch, lui lại!” – giọng của Triệu Khang, vị Trụ quốc đại tướng quân, vang lên giữa tiếng binh khí loảng xoảng. Ông thân mang chiến bào nhuộm máu, gương mặt uy nghiêm không hề run sợ.80Please respect copyright.PENANAiWrDUKS99O
Nàng cắn môi, nghẹn ngào: “Phụ thân! Con không thể bỏ người ở lại mà rời đi một mình!”80Please respect copyright.PENANAm7LGtzTn4m
“Triệu gia cần có người kế thừa. Nghe lệnh ta, con phải sống!”80Please respect copyright.PENANArjdrKrUOGQ
Triệu Vân Tịch mắt đỏ hoe, nước mắt trực trào, tay phải nắm chặt thanh kiếm dòng máu đỏ từ vết thương trên vai cứ thế chảy xuống như suối. Nàng nói:" Không! Con không muốn, phụ thân con không muốn".
Triệu Khang quay lại, đau lòng nhìn nữ nhi của mình và nói:" Tịch nhi nghe lời cha, cuộc chiến này có uẩn khúc, con phải sống. Phải sống sót để bảo vệ Triệu gia, bảo vệ mẹ con và cả đại quân Triệu gia nữa." Thấy nữ nhi của mình vẫn chưa vững chí, Triệu Đại tướng quân hét lên:" Triệu Vân Tịch nghe lệnh! Dẫn hai vạn binh sĩ còn lại trong thành Vân Hà lui về Lộc thành chờ viện binh."
Sau khi nghe lệnh từ phụ thân của mình Triệu Vân Tịch như bừng tỉnh, nuốt nước mắt vào trong miễn cưỡng tuân lệnh :"Nữ nhi tuân mệnh". Một đường đao sáng loáng xé gió, chém xuống. Triệu Khang quét thương đánh bật, máu bắn trên chiến giáp. Ông quay đầu, ánh mắt kiên định như khắc vào tim nàng: “Đi!”80Please respect copyright.PENANA2ArxkVku2G
Khoảnh khắc ấy, Triệu Vân Tịch như bị xé đôi linh hồn. Nàng muốn kề vai tử chiến cùng cha mình, nhưng đại quân của Triệu gia đã rơi vào mai phục, mưa tên trút xuống như dông bão. Tiếng kêu la, tiếng binh khí gãy nát dồn dập quanh nàng.80Please respect copyright.PENANAqGofCFpgQK
Đêm đó, ba vạn tinh binh Triệu gia ngã xuống. Đêm đó, một người phụ thân đã lấy máu xương mở đường cho con gái độc nhất thoát ra khỏi biển lửa. Phụ thân nàng – Triệu Khang – đã tử trận. Ba vạn tinh binh Triệu gia, hi sinh sạch không phải vì thất bại… mà là bị phản bội.80Please respect copyright.PENANAdKNutxJkTV
Kế hoạch hành quân bị rò rỉ. Quân địch biết đường tiến quân của quân Triệu gia, chặn cả ba ngả. Phụ thân nàng dùng chính sinh mạng mình để mở đường máu, đưa nàng thoát khỏi vòng vây. Và cũng từ đêm đó, huyết hải thâm thù khắc sâu vào xương tủy nàng.
Nàng đưa hai vạn binh sĩ còn lại rút lui về Lộc thành. Khi vừa tới cổng Lộc thành thì viện binh đã tới, tuy nhiên đã quá muộn, ba vạn quân Triệu gia đã vùi thân nơi biển lửa và cả phụ thân của nàng cũng vậy. Triệu Vân Tịch mệt mỏi vì bị trọng thương và kiệt sức nên đã ngất trên lưng ngựa, phải nhờ hộ vệ thân tín đưa vào thành trị thương.
Khi nàng tỉnh dậy ở doanh trại phía trong Lộc thành, mọi thứ trước mắt như sụp đổ. Phụ thân đã không còn, nàng cũng chỉ mới 18 tuổi lại đang bị trọng thương phải gánh trên vai trách nhiệm đưa gần hai vạn tàn binh còn lại về Trường An an toàn. Nghĩ đến đây nàng như muốn bật khóc. Có phải là ông trời quá ác với Triệu gia của nàng hay không, phụ thân nàng một đời trung liệt nay lại bị hãm hại tử trận nơi sa trường đến thi thể cũng không đem về được. Nhưng nhớ lại những lời cuối cùng mà phụ thân nàng đã căn dặn, nàng cố nén nỗi đau về thể xác lẫn tinh thần mà lập tức khởi hành về Trường An.80Please respect copyright.PENANAv1tiyJ5R04
Khi Triệu Vân Tịch gượng bước qua cổng thành Trường An, trên người nàng chỉ còn chiến bào rách nát loang lổ máu khô. Ngọn cờ mãnh hổ của quân Triệu gia cũng đã rách nát không ít, binh sĩ thì mệt mỏi, bị thương. Không thể nhìn ra đại quân Triệu gia anh dũng, thiện chiến khi xưa mà chỉ còn lại một tàn quân không hơn không kém. Vào thành ánh mắt dân chúng dọc đường đẫm thương cảm, nhiều người bật khóc nức nở: “Ba vạn quân Triệu gia… đều không trở lại sao?” “Đại tướng quân… thực sự đã tử trận rồi ư?".80Please respect copyright.PENANAdB71G3Dkvv
Mỗi lời rơi vào tai nàng như một lưỡi dao xoáy thẳng vào tim. Trong một đêm mà nàng đã mất phụ thân, mất đồng liêu, mất cả những đồng đội vào sinh ra tử bao năm. Nhưng trong lòng nàng vẫn giữ vững một niềm tin – Hoàng thượng sẽ hiểu, sẽ ban công đạo, sẽ vì phụ thân nàng mà phong thưởng, ghi nhớ công lao, an ủi anh linh của họ.
Thế nhưng, điện Kim Loan hôm ấy lại phủ đầy mây đen. Điều đón chờ không phải sự truy phong công trạng, mà là… TỘI DANH PHẢN QUỐC.
Trong triều, gian thần từng cúi đầu trước phụ thân nàng nay lại đứng thẳng người, từng câu từng chữ như nhát búa đóng xuống:80Please respect copyright.PENANAA7sDSjZjj1
“Triệu đại tướng quân tự ý xuất quân, do quá kiêu ngạo và tự tin nên dẫn đến ba vạn quân tử trận."80Please respect copyright.PENANAkT7spmuWfE
“Triệu gia binh kiêu tướng lệnh, tự ý hành sự, dẫn đến toàn quân mai phục, tử thương vô số! Đây là tội lớn, không thể dung tha!”80Please respect copyright.PENANA2bqTYH67f3
“Đúng vậy, ba vạn binh sĩ chết uổng, chẳng qua vì Triệu đại tướng quân tự phụ, dám vượt quyền thiên tử mà thôi!”
Tiếng hùa theo rền rĩ như sóng dữ. Hoàng đế ngự trên cao, trầm mặc không nói.
Nàng quỳ giữa đại điện, thân thể còn thương tích, máu rỉ xuống nền gạch lạnh buốt. Trái tim như bị nghiền nát, nhưng giọng nàng vẫn vang lên, kiên quyết:80Please respect copyright.PENANAxEIYUs75qv
“Phụ thân thần, trọn đời trung nghĩa. Quân Triệu gia chưa từng trái lệnh. Xin Hoàng thượng minh giám!”
Nhưng đáp lại nàng chỉ là những ánh mắt nghi kỵ, những tiếng cười khẩy mỉa mai. Lệnh vua truyền xuống:80Please respect copyright.PENANAT61FsKiDDO
“Triệu Khang tự tiện xuất quân, kiêu ngạo vô độ, dẫn đến ba vạn đại quân tử trận.80Please respect copyright.PENANAN0WAqTrtJQ
Tội không thể tha. Nhưng niệm những chiến công hiển hách khi xưa Trẫm chỉ tước bớt binh quyền của Triệu gia, thu hồi một số tài sản. Triệu Vân Tịch, niệm tình cũ của Triệu Khang nên bị cấm túc trong 3 tháng không được bước ra khỏi Triệu phủ và không được tới quân doanh. Khâm thử”.80Please respect copyright.PENANAvFaR6m3mG6
Triệu gia bị tước bớt binh quyền, tài sản bị niêm phong, chỉ lưu lại hư danh ngoài mặt. Khoảnh khắc ấy, nàng chợt hiểu – đây không chỉ là cái chết của phụ thân và các binh sĩ quân Triệu gia nữa, mà còn là đúng như lời phụ thân nàng nói, đây chính là âm mưu thâm độc hòng diệt tận gốc Triệu gia.
Trái tim vốn đang rướm máu lại thấm thêm một tầng hận thù. Nàng cúi đầu nhận chỉ, khóe môi khẽ run, nhưng trong mắt rực lên ánh lửa không thể dập tắt. Triệu Vân Tịch không rơi lệ. Nàng không khóc trong đêm phụ thân chết. Không rơi nước mắt khi phủ Triệu gia bị bao vây, tài sản bị tịch thu. Cũng không gào thét khi thấy bao ánh mắt khinh miệt của kẻ từng ngợi ca nàng ngoài chiến trường. Khi đó nàng chỉ nghĩ:80Please respect copyright.PENANAgUp6ESbCDs
“Phụ thân, con nhất định sẽ tìm ra kẻ phản bội… lấy máu của chúng để tế linh hồn ba vạn quân Triệu gia nơi suối vàng.”80Please respect copyright.PENANAH2Ik3TzsBP


