Châu Trang Di từ tốn bước ra khỏi phòng họp. Tiếng giày cao gót lách cách kêu. Hợp tác sao? Nực cười.
“Chị Di!” Túc Dương hét lớn từ ngoài công ty. “Đua xe chứ?”
“Dĩ nhiên! Trông chị giống thất hứa lắm sao?”
Trên đường đến trường đua, Túc Dương khẽ hỏi: “Chị bỏ flagship sao? Công ty của chị chắc chắn không thể tranh địa bàn với Ngao Phiên được.”
“Phải.”
“Người khác gọi là tự sát đấy. Chị đã bỏ rất nhiều tiền để mua chỗ đắc địa đó.”
Cô nhìn cậu. Cô sẽ bỏ flagship sao? Phải. Không, không hẳn nhưng cô cũng không nhất thiết phải kể cho người ngoài.
183Please respect copyright.PENANApyoIvPsFJG
Tại trường đua.
“Này, chị định đua xe với chiếc váy bó xanh lục đó sao?” Túc Dương vừa nhìn vừa cười nửa miệng.
“Không hề, nhóc con ạ.” Khóe môi nhếch lên, để lộ hàm răng trắng và đôi môi đỏ xinh đẹp.
Mân mê chiếc kéo hồi lâu, cô mới dứt khoát cắt chiếc váy. Chiếc váy giờ ngắn trên đùi, xẻ ở phần chân không thể gọi là đẹp nhưng ít nhất vẫn tiện hơn chiếc váy dài.
Túc Dương nhíu mày. “Rất nguy hiểm đấy.”
“Vậy sao? Luật sinh ra là để tôi phá.”
Thay chiếc boot dài, cô nhẹ nhàng leo lên chiếc Ducati Panigale V4 S đỏ rực.
“Chị vẫn dùng nó à? Vậy thì hơi khó cho tôi rồi.”
“Sao, cậu sợ một phụ nữ mặc váy?”
“Trường đua không có phụ nữ hay đàn ông. Chỉ có kẻ thắng người thua.”
“Không diễn nắng ấm nữa à?”
Lần này Túc Dương không trả lời. Cậu nhún vai, leo lên chiếc BMW S1000RR. Cậu cũng đâu có muốn diễn, chỉ là cậu phải giữ hình tượng trước công chúng và truyền thông. Đều là cậu ấm cô chiêu cả nên chắc Châu Trang Di cũng hiểu.
Quan trọng hơn...
3..2…1!
ns216.73.216.253da2


