Thời tiết ở Thái Lan thật khó lường, đặc biệt là ở thủ đô.503Please respect copyright.PENANAs50qIQwKry
503Please respect copyright.PENANAkvFmjYQHZl
Có ngày thì nắng nóng bình thường, có ngày thì nóng đến mức đặc biệt.
503Please respect copyright.PENANABt3abr82bO
Có ngày mưa lâm râm, có ngày thì mưa như trút nước kèm theo bão gió cuồng loạn.
503Please respect copyright.PENANA1Widre7LJa
Có ngày trời mát mẻ, có ngày thì gần như lạnh nhưng lạnh chỉ trong chốc lát, rồi lại nóng trở lại như muốn thiêu đốt gan ruột. Cục khí tượng vừa tuyên bố chính thức bước vào mùa đông thì ngay lập tức bị người dân trêu đùa rằng mùa đông năm nay thật dài… tận hai ngày.
503Please respect copyright.PENANArJ1M1eemUJ
Điều còn “nặng” hơn nữa là có những ngày trong một ngày có đủ mọi mùa. Buổi sáng thì nắng chang chang, trời trong xanh, mặt trời hào phóng phát vitamin D không tiếc tay. Vậy mà đến trưa thì trời mưa như trút, mưa xối xả như thể bầu trời bị thủng. Hồi còn nhỏ, Song từng đùa rằng chắc trên trời có một vị thần nghịch ngợm nào đó đang đùa giỡn, thay đổi thời tiết tùy hứng khiến người trần mắt thịt không kịp thích nghi.
503Please respect copyright.PENANAoOfilXaO7p
Vì vậy... Song luôn mang theo ô bên mình.
503Please respect copyright.PENANAJHaUAL9wBm
Chiếc túi đeo chéo thân quen của Song luôn có một cây dù nhỏ bên trong, chưa bao giờ thiếu. Thói quen đó đã kéo dài suốt nhiều năm mà chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày quên mang theo...
503Please respect copyright.PENANAZ3GSRJEdMB
Cái ngày ấy xảy ra khi Song đang học năm hai đại học.
503Please respect copyright.PENANAB2MYPyGSTO
Lúc đang chuẩn bị rời khỏi phòng trọ để bắt đầu một ngày học dày đặc từ 8 giờ sáng đến trưa, rồi tiếp tục từ 1 giờ đến 4 giờ chiều thì dây đeo chiếc túi đeo chéo đã dùng bấy lâu lại đứt, khiến túi rơi bịch xuống đất...
503Please respect copyright.PENANAoyWXWOzHrE
May mà không rơi trúng chân, nếu không thì chắc tiêu đời.
503Please respect copyright.PENANA0oviyoTZZF
Vì đồng hồ báo sắp trễ giờ, Song vội vàng chuyển sách vở và đồ dùng học tập từ chiếc túi vừa đứt sang một chiếc túi vải treo gần cửa ra vào. Cậu không để ý trong túi vải đó đã có sẵn những gì từ trước.
503Please respect copyright.PENANAzlzLDSJoZ3
Và cũng vì thế... đã quên không lấy cây dù ở đáy chiếc túi đeo chéo mang theo.
503Please respect copyright.PENANAWvx6p33z7V
Mãi đến khi học qua mấy môn, Song mới nhận ra mình đã quên mang theo món đồ thiết yếu cho mùa mưa. Cậu thở dài ngao ngán, thầm cầu mong trời sẽ quang đãng, dù biết hi vọng đó thật mong manh. Năm đó mưa gần như ngày nào cũng đổ mưa thường xuyên đến mức những vũng nước đọng trên đường trong khuôn viên trường chưa từng khô ráo...
503Please respect copyright.PENANAEjNmBtFlZq
Và dĩ nhiên, ngày xui thì vẫn là ngày xui. Mưa bắt đầu có dấu hiệu từ giữa buổi chiều, mây đen kéo thấp làm cho bầu không khí trở nên u ám, như một lời cảnh báo rằng chẳng mấy chốc Bangkok có thể biến thành thành phố dưới nước.
503Please respect copyright.PENANAhrkIcPvFp7
Cảnh báo ấy kéo dài suốt một thời gian, vậy mà mưa lại chẳng chịu rơi xuống ngay như thể vị thần thời tiết đang chần chừ, lưỡng lự, chờ đến “giờ lành”...
503Please respect copyright.PENANAdgiEX3OGEv
Và “giờ lành” ấy lại trùng khớpกับ đúng giờ tan lớp của Song vừa đúng 4 giờ chiều thì... mưa bắt đầu trút xuống ngay lập tức.
503Please respect copyright.PENANARe411d5vW6
Tuyệt vời thật đấy.
503Please respect copyright.PENANALve8ZJGe7I
Chàng sinh viên năm hai mang vẻ mặt chán đời. Nếu không vì là người chịu trách nhiệm dạy kèm, có lẽ cậu đã gọi điện hủy hẹn với đám bạn từ lâu rồi. Cậu ngẩng mặt nhìn trời, nghĩ rằng nếu ra ngoài ngay lúc này có lẽ sẽ không bị ướt nhiều vì trời vẫn chưa mưa quá to nên có lẽ vẫn có thể đi bộ được....
503Please respect copyright.PENANAO04xHCNNyQ
Nhưng mọi quyết định trong ngày hôm đó đều sai lầm.
503Please respect copyright.PENANAOZFwqWmMba
Chỉ mới ra khỏi nơi trú mưa chưa được bao xa, mưa đã bắt đầu nặng hạt hơn. Mỗi bước đi như kéo theo tiếng mưa rơi ngày một lớn dần.
503Please respect copyright.PENANAqhLmQXPKXX
Chàng sinh viên cố gắng đi men theo những chỗ có thể trú được đôi lúc là trạm dừng xe shuttle trong khuôn viên trường, lúc thì là mái hiên ngắn ngủn chỉ khoảng một gang tay của cửa hàng tiện lợi thuộc tập đoàn tư nhân. Cậu lết từng bước một, nhích từng chút một, cơ thể bắt đầu ướt sũng như chuột lột.
503Please respect copyright.PENANAaegW3PCTEa
Càng đi càng ướt, Song nghĩ chắc vị thần kia đang ngồi cười nhạo mình. Chiếc áo sơ mi trắng giờ đây đã trở thành tấm vải mỏng tang, chẳng biết nhìn thấy đến đâu rồi nữa.
503Please respect copyright.PENANAovQiauvrvS
Lúc đó, cậu mới thực sự hiểu sâu sắc câu nói “tiến không được, lui cũng chẳng xong”. Cậu đã đi ra quá xa để quay lại trú mưa ở khoa, nhưng nếu cứ tiếp tục dầm mưa thì sợ... đến cả đồ lót cũng sẽ ướt mất. Cuối cùng, cậu quyết định chạy đến một trạm dừng xe Shuttle Bus trong khuôn viên trường.
503Please respect copyright.PENANAMnBE7YD0Ch
Trạm dừng đó trông giống như trạm xe buýt cũ kỹ, có mái che mà nếu gió thổi mạnh hay mưa tạt thì chắc chẳng giúp được gì. Có bốn chiếc ghế à, đúng ra là nên có bốn, vì tấm ngồi của cái ghế thứ ba không biết đã biến đi đâu, còn ba cái còn lại thì ướt sũng, không thể ngồi được.
503Please respect copyright.PENANAnw4wNs71xn
Cậu sinh viên không thấy lạ gì với tình trạng đó vì cậu đi xe qua đây thường xuyên. Điều khiến cậu ngạc nhiên là người đàn ông mặc vest đứng dưới mái hiên đó từ trước mới đúng.
503Please respect copyright.PENANAFEOi8NjzDM
Vì mái che không lớn lắm, chỗ đứng rất hạn chế, nên người đàn ông có đôi chân dài ấy đã dịch người sang bên một chút, nhường chỗ cho cậu đứng tránh mưa cùng.
503Please respect copyright.PENANAQaenAvoFim
Hai người chỉ trao nhau ánh mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi cùng quay nhìn về phía con đường trước mặt nơi dòng xe đang xếp hàng dài đứng im lìm giữa cơn mưa. Nhưng chỉ trong chừng đó thời gian, cũng đủ để Song nhận ra... người đàn ông cao lớn đứng cạnh mình trông hấp dẫn đến mức nào.
503Please respect copyright.PENANAycFDQFR0b9
Ngực trái của chàng sinh viên bỗng thấy ngứa ngáy như bị kiến cắn chắc là loại kiến có nọc độc dữ dội, vì chỉ một cú cắn thôi mà tim cậu lại đập loạn xạ, đang bình thường thì bỗng khựng lại như bị lỗi nhịp
503Please respect copyright.PENANAaOQaTCo8Om
Cậu tự hỏi vì sao một người đàn ông ăn mặc lịch lãm như vậy lại đứng trú mưa ở chỗ này. Và hương thơm Dior Sauvage lẫn với mùi hương nhè nhẹ nào đó đang lan theo gió liệu có phải tỏa ra từ người kia không?
503Please respect copyright.PENANAzsdc4Y2tpM
Chắc là đúng rồi, vì quanh đây cũng chỉ có hai người đứng trú mưa mà thôi.
503Please respect copyright.PENANArGpKJfMgzS
Cậu chẳng biết đối phương là ai, đến từ đâu chỉ cảm nhận được một “vầng hào quang người có điều kiện” đang lan tỏa từ vóc dáng cao lớn kia. Song tự đoán dựa vào trang phục và vẻ ngoài chỉn chu từng chi tiết: dù đã là chiều thứ Sáu mà bộ vest vẫn phẳng phiu không một nếp nhăn, mái tóc được chải gọn gàng, không rối, không ướt, không có gì lôi thôi cả.
503Please respect copyright.PENANA15Qd4MQo0R
So với bản thân mình người đang ướt như chú chó lạc dầm mưa Song chỉ biết thở dài cam chịu số phận.
503Please respect copyright.PENANA2avzG0Uxwl
...Hay là người đó đang có hẹn với ai đặc biệt nhỉ?
503Please respect copyright.PENANAa4HXHTwt95
Nhiều lần, mỗi khi gặp người tỏa ra "hào quang người giàu", cậu thường hay nghĩ chơi rằng tên của người đó chắc dài cỡ năm âm tiết, còn họ thì dài đến bảy âm tiết. Và người đàn ông này thì sao nhỉ? Có nằm trong “giả thuyết kỳ quặc” đó của cậu không ta?
503Please respect copyright.PENANAggPNd2g2Nn
Nói là viện cớ vậy thôi… thật ra cậu chỉ đơn giản là muốn biết tên anh ta.
503Please respect copyright.PENANAuj6VAuqI3F
Đi dạo ở Siam bao năm, gặp người đẹp trai là chuyện quá đỗi bình thường, vậy mà chưa từng có lần nào khiến cậu cảm thấy bị cuốn hút đến mức muốn làm quen. Lần này thì khác, không chỉ muốn hỏi tên, mà còn muốn xin cả số điện thoại nữa.
503Please respect copyright.PENANAoil5KtMu9I
Chuyện này... thật quá kỳ lạ.
503Please respect copyright.PENANAyi6gdzGCrQ
Song tự nhắc mình phải bình tĩnh. Có gì mà phải cuống lên với một người chỉ vừa mới gặp. Nhưng mà... lỡ như vậy rồi, thôi thì coi như tận hưởng “lợi nhuận” trong một ngày xui xẻo bằng cách len lén nhìn ngắm anh chàng đẹp trai kia thêm chút nữa. Cậu nghĩ: chỉ nhìn thôi chắc không sao đâu.
503Please respect copyright.PENANAwioywy4RzA
Thế mà vừa quay sang… lại bắt gặp đôi mắt sâu hút kia đang nhìn mình từ trước rồi.
503Please respect copyright.PENANANqtO1ejbFV
503Please respect copyright.PENANA07hpx8sqIH
Song vội quay mặt về phía con đường, lúng túng, đỏ mặt. Trước mắt vẫn là chiếc Honda Jazz màu trắng mà cậu đã thấy từ lúc mới chạy tới giao thông vẫn tắc nghẽn. Cậu không biết người trong xe có nhìn xuyên được qua lớp kính đen dày và bầu không khí ẩm ướt này không, nhưng cậu thầm mong họ không thấy được... gương mặt đang đỏ bừng của mình.
503Please respect copyright.PENANAnHGn7TpAiN
Chủ nhân của đôi má ửng đỏ khẽ đưa tay vuốt mái tóc ướt sũng để che giấu sự bối rối, rồi còn nhấc bờ vai ướt át lên lau gương mặt cũng đang ướt nhẹp của mình điều mà rõ ràng chẳng giúp nó khô hơn chút nào. Anh ta không dám quay sang nhìn vào đôi mắt ấy thêm lần nào nữa, vì sợ sức công phá từ ánh nhìn đó sẽ khiến bản thân lộ vẻ lúng túng ra ngoài mất. Mất chất “cool”... nếu như trong người có chất “cool” đó một số ở đó, ha ha.
503Please respect copyright.PENANAB910nBEUD4
Tìm gì đó làm để bớt ngượng, đôi tay thon dài bèn thò vào túi vải, lấy từng món đồ ra kiểm tra xem có bị dính mưa không. May thay, tập tài liệu nhựa đã ngăn không cho mưa làm ướt đống giấy học tập đến nát bấy. Sách vở vẫn còn nguyên vẹn. Những món đồ khác cũng không bị hư hại gì.
503Please respect copyright.PENANAhf8mR8Pl1f
Tuy nhiên, khi lục lọi càng lâu, cậu lại càng ngạc nhiên. Trong túi vải là một đống đồ cũ chất chồng lên nhau mà cậu hoàn toàn đã quên mất sự tồn tại của chúng. Nào là hộp kính chống chói tưởng đã mất từ lâu, hóa đơn tiền ăn, worksheet từ năm nhất đại học, vé xem phim cũ kỹ, chai nước suối mini 350ml của một thương hiệu nổi tiếng vẫn còn chút nước nhưng chắc chắn không nên uống nữa, chỉ nên... cầm cho có và cả...
503Please respect copyright.PENANANnJf9Lvjci
Chiếc ô!
503Please respect copyright.PENANAkZD8FRknpu
Một chiếc ô nhỏ màu trắng nằm thảnh thơi dưới đáy túi.
503Please respect copyright.PENANATURWdyxXQ3
Nó đã ở với cậu suốt nhiều tiếng đồng hồ
503Please respect copyright.PENANAshmVNvK8LO
Song nhặt vật hình trụ lên với vẻ tuyệt vọng, miệng há hốc, sững người như không thể tin vào mắt mình. Cậu cố gắng nhớ xem chiếc ô này đã vào trong túi bằng cách nào. Chẳng mất bao lâu để nhớ ra vốn là người hay lo xa, cậu từng mua nhiều chiếc ô để phòng trường hợp bất trắc, nhét vào đủ loại túi. Nhưng chiếc túi vải này thì đã bị bỏ quên từ lâu, và những món đồ bên trong cũng bị lãng quên theo.
503Please respect copyright.PENANAtXO5wXOC0x
Vậy thì... cậu đã lao ra mưa, chạy ướt sũng thế này để làm gì? Chỉ muốn tháo đầu mình ra ném đi cho bõ tức với cái tính đãng trí quá mức này.
503Please respect copyright.PENANAj7nM0ZLEDj
Cảm nhận được sự vui vẻ từ người bên cạnh, cậu quay sang nhìn. Người đó cao hơn cậu khá nhiều đang mím môi, cố gắng hết sức để không bật cười. Bàn tay lớn giơ lên che miệng rồi vội quay mặt đi hướng khác.
503Please respect copyright.PENANAo8tLRuhSRd
Song biết rõ đối phương đang cười thầm. Chắc đang nghĩ: “Thằng nhóc này có não không vậy? Có ô mà vẫn để mình ướt như chuột lột.”
503Please respect copyright.PENANA9Ui8zk1zY0
Biết chứ... biết hết.
503Please respect copyright.PENANABaENi2tGxh
“Hôm nay mình đổi túi rồi không biết trong này có ô nên mới vậy đó ạ,” Song vội vàng biện minh, gọi ánh mắt đen láy kia quay lại nhìn mình lần nữa. “Hôm nay học cả ngày, không để ý, nên mới thấy sao túi nặng thế.” Cậu lẩm bẩm phần cuối câu.
503Please respect copyright.PENANA3ykWuiRGtV
Người nghe lời giải thích gật đầu, miệng vẫn mím, đôi mắt vẫn ánh lên sự vui thích. “Ừ.”
503Please respect copyright.PENANA3qtwhzu0lZ
“Ừ” một tiếng rồi im luôn, Song nhăn mày vì tưởng người kia không tin mình. Thực ra chắc người ta muốn nói là: “Ừ, tùy mày thôi, muốn viện lý do gì cũng được.”
503Please respect copyright.PENANAV8cRquqlOJ
Cậu hơi bực mình vì bạn cùng cảnh ngộ, nhưng phần lớn là bực mình chính bản thân vì đã vội vàng giải thích như người nóng vội.
503Please respect copyright.PENANAWGF3NafuBH
“Sao đứng đây vậy? Đi đâu đấy?” Song đổi chuyện cho vui, vừa hay cùng nhau dầm mưa, biết đâu người kia lại dễ mất tập trung.
503Please respect copyright.PENANAzK3Jo3HhUX
“Khoa Kế toán,” đôi mắt to tròn mở to hơn một chút khi chàng trai mặc vest trả lời tên khoa của mình. Có lẽ thấy cậu có phản ứng, người đó nói thêm: “Hội thảo hướng nghiệp do cựu sinh viên tổ chức.”
503Please respect copyright.PENANArW5nbZMB9J
Song gật đầu và mỉm cười nhẹ. Thực ra tên sự kiện phải có thêm từ “Xuất sắc” đằng sau, nhưng người nói đã cố ý bỏ qua.
“Anh là sinh viên khóa trên à? Khoa Kế toán, ngành nào vậy anh?”
503Please respect copyright.PENANAXxoHwdS1w6
“Quản trị,” chàng trai chân dài trả lời. Đôi chân của anh ta tiến lại gần Song hơn một chút. Song nhìn thấy ánh mắt sắc nét ấy nhìn xuống vết ướt trên vai và ngực áo sơ mi của mình, rồi nhanh chóng ngước lên nhìn mặt đối phương.
“À… còn bạn thì sao?”
503Please respect copyright.PENANAAt2G94cvxq
Chàng trai đại học cười với cách nói trang trọng đó, nhưng nghĩ kỹ thì cũng hợp lý thôi vì hai người không quen biết nhau.
“Kế toán - Kế toán. Anh là khóa mấy vậy?”
503Please respect copyright.PENANAcuipK8ZOhW
“53.”
503Please respect copyright.PENANAs2eTDZYURp
503Please respect copyright.PENANAGQI4yCU0jF
Lần này đến lượt Song mím môi, quay mặt đi. Cậu biết rõ họ là anh em khóa trên - khóa dưới, nhưng không ngờ cách biệt đến tám năm. Năm đó còn chưa có cửa hàng tiện lợi nào của các ông chủ đặt dưới tòa nhà đâu nhỉ.
503Please respect copyright.PENANAe9LvBQZdtr
Cậu phải tốt nghiệp đến hai lần mới kịp bằng tuổi người ta.
503Please respect copyright.PENANASBbYBbvGow
Người kia nheo mắt nhìn cậu rồi nhướn mày đầy thắc mắc.
503Please respect copyright.PENANANjXw43N4xT
“Tôi khóa 61,” Song trả lời rồi ngẩng cằm lên một cách tự hào.
503Please respect copyright.PENANAN9qjZ8w8sG
Chàng trai điển trai thở nhẹ một tiếng “À” rồi lắc đầu cười nhẹ:
“Anh chắc đang nghĩ tôi già lắm đúng không?”
503Please respect copyright.PENANA8uwCZzIWjR
Song cười, không phủ nhận lời “buộc tội” đó dù cậu nghĩ 28 tuổi thì chưa gọi là già. Cậu chỉ muốn trêu lại một chút, giống như khi bị cười vì chiếc ô, làm sao để cho đối phương có lợi thế được chứ.
503Please respect copyright.PENANAY8PCHs2jiR
“Vậy rốt cuộc sao anh lại đứng ở đây?” Trong khi hỏi, đôi chân thon của chàng sinh viên bước lại gần người được hỏi hơn một chút, khoảng cách giữa họ được rút ngắn lại.
503Please respect copyright.PENANAb3t0oE82sw
Có rất nhiều lý do cho hành động này. Vì mưa rơi ầm ầm trên mái chờ xe và mái xe trên đường vang lên khiến Song không muốn hét to để đau họng. Vì mưa bắt đầu nặng hơn, có vài giọt bắn tung tóe vào người, nên cậu phải dịch chuyển đến chỗ che mưa chính giữa.
503Please respect copyright.PENANAfZSf3WoVJ1
Lý do nghe cũng hợp lý, nhưng thật ra chỉ là cái cớ mà thôi. Sự thật là cậu chỉ muốn tiến lại gần anh chàng đẹp trai đó thêm một chút thôi.
503Please respect copyright.PENANANOPq0GgmiE
Hơn nữa, đối phương cũng đồng ý tiến đến gần cậu hơn.
503Please respect copyright.PENANA9pJri3coaF
Càng gần, Song càng ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, đến mức tự hỏi liệu chàng trai mặc vest đó tắm mỗi ngày mấy lần. Không chỉ vậy, cậu còn nhận ra sự chênh lệch về chiều cao, và thầm nghĩ nếu đề nghị mua lại khoảng hai ba centimet thì liệu anh ta có chịu không nhỉ.
503Please respect copyright.PENANAAP0cVqd6M0
“Thật ra tôi tan làm muộn nên gọi xe đến đón. Sợ nếu tự lái xe đến sẽ phải mất thời gian tìm chỗ đậu,” chàng trai bắt đầu kể, và Song cũng phần nào đoán ra chuyện. Nhưng anh ta vẫn tiếp tục nói: “Nhưng xe kẹt quá, nên định xuống đi bộ vào khoa thì mưa lại bắt đầu rơi.”
503Please respect copyright.PENANAyWTZDiCqif
Người nghe mỉm cười với chàng trai có vẻ cũng đen đủi giống mình hôm nay.
“Vậy là không có ô sao?” Song tóm tắt tình hình, câu vừa như nói vừa như hỏi.
503Please respect copyright.PENANAK4qYH48icN
“Không có,” chàng trai giấu tên xác nhận rồi hỏi lại Song,
“Vậy cậu định về luôn à? Không định nghe anh khóa trên nói chuyện chút sao?”
503Please respect copyright.PENANA0Hi7ptcstE
“Hình như sự kiện kéo dài hai ngày, nên tôi đã đăng ký nghe vào thứ Hai.”
503Please respect copyright.PENANA2VFfThjlkg
Người đàn ông cao gật đầu, nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt điển trai làm Song rất vừa ý.
“Vậy thì chúng ta sẽ gặp lại nhau vào thứ Hai tới, đúng không?”
503Please respect copyright.PENANAvzpgeQUTFl
Song cười thật rộng mà không rõ lý do, để nụ cười đó trên mặt mà không che giấu.
“Vâng, tôi nghĩ vậy.”
503Please respect copyright.PENANAOIZDx58bsX
Đối phương gật đầu rồi bắt đầu mỉm cười, ban đầu nhẹ nhàng, rồi từ từ mở rộng thành một nụ cười rạng rỡ.
503Please respect copyright.PENANAcKN525Xsu1
Không hiểu tại sao nhỉ?
503Please respect copyright.PENANA4Y6ZegMBBE
Phải chăng vì mong muốn được gặp lại nhau, giống như điều Song đang khao khát lúc này?
503Please respect copyright.PENANAmvtWwNhc50
Liệu người trong chiếc xe Honda Jazz trước đó có nhận ra trái tim này đang đập mạnh như thế nào không nhỉ?
503Please respect copyright.PENANAPs8dAEoamv
Song hít một hơi thật sâu, cố làm dịu cảm xúc, hy vọng có thể kiểm soát được hormone tuổi trẻ cho ổn định. Rồi cậu đưa chiếc ô trắng trong tay cho đối phương:
“Tôi nghĩ anh nên đi bộ dưới mưa, che ô đi thì tốt hơn, kẻo trễ mất.”
503Please respect copyright.PENANAWLujTR7PmG
Chờ đến khi mưa tạnh có thể sẽ quá 5 giờ chiều, là lúc công việc bắt đầu.
503Please respect copyright.PENANABvHK7mP5jo
“Còn cậu thì sao?”
503Please respect copyright.PENANAX7aHxmBNub
Song cười, cúi nhìn trạng thái ướt sũng của mình.
“Tôi đã ướt như thế này rồi, không sao đâu, anh cứ nhận đi.” Cậu không muốn chiếc vest đắt tiền của người kia bị ướt mưa vì anh ta ăn mặc rất chỉn chu.
“Tôi nói thật đấy, nhận đi.” Song lại đưa chiếc ô ra lần nữa.
503Please respect copyright.PENANAGeORPiQxaO
Chàng trai phong cách doanh nhân do dự một lát rồi đề nghị:
“Vậy để tôi che ô đưa anh về trước nhé?”
503Please respect copyright.PENANANWA0v0oyE3
Chủ nhân chiếc ô trắng cười lớn. Chỉ cần một mình anh ta che ô cũng thấy chật rồi, không biết vai có bị tràn ra ngoài không nữa.
“Chiếc ô nhỏ lắm, chắc không được đâu, anh dùng đi.”
503Please respect copyright.PENANAWd4rRJIGaF
Người chủ bàn tay to suy nghĩ rồi phân tích tình hình trước khi nhận lấy chiếc ô từ Song.
“Cảm ơn rất nhiều.”
503Please respect copyright.PENANAUuAFZbvkoc
Nói xong, anh ta mỉm cười với Song.
503Please respect copyright.PENANAGKQgI1EUsE
Lần này, còn thấy cả hàm răng nữa.
503Please respect copyright.PENANAqYW0A9tZf8
Người nhìn muốn có sức mạnh để ngừng thời gian ngay khoảnh khắc này, bởi nụ cười và ánh mắt thay đổi hình dạng ấy thật đẹp đẽ. Không khí u ám bỗng trở nên sáng sủa rõ ràng trong suy nghĩ của Song. Có thể nếu người đàn ông này tiếp tục cười thêm năm phút nữa, mưa sẽ ngừng rơi.
503Please respect copyright.PENANAZwvacJVGUT
Cậu không thể ở lại lâu hơn vì sợ sự say mê sẽ khiến mình phải lòng anh ta. Song vội lấy tay che miệng rồi ho nhẹ, “Tôi… đi đây ạ, có hẹn rồi.”
503Please respect copyright.PENANA3NoiNQyPb3
Người mà cậu vẫn chưa biết tên nhíu mày, hơi nghiêng đầu một chút, “Có hẹn à? Thứ Sáu buổi tối, hẳn là cuộc hẹn quan trọng đấy nhỉ?”
503Please respect copyright.PENANAAzWhxtfyAq
“Bạn bè thôi ạ,” Song nói lắp bắp, “Ngoài hẹn bạn thì tôi không có hẹn ai khác.”
503Please respect copyright.PENANAxdENV9bF5X
Lúc đầu, cậu muốn véo chân mình vì lại giải thích quá nhiều. Nhưng khi thấy khóe môi người kia nhếch lên một lần nữa, Song nghĩ thà ngại ngùng một chút cũng chẳng sao, mặc kệ hết.
503Please respect copyright.PENANAs8oFt6qgnE
Cậu bước lùi lại, “Thật sự đi rồi đấy ạ,” nhưng người kia lại bước theo.
“Cậu nhanh đi đi, nếu mưa lâu hơn nữa thì nước sẽ đọng lại đấy,” lời nói ngụ ý rằng nước đọng sẽ làm bẩn đôi giày da đắt tiền của anh ta.
“Đi đi nhé.”
503Please respect copyright.PENANAdIj7lLYyZF
Đã nói đến lần thứ ba rồi, Song quay người rời đi. Cậu ôm chặt chiếc túi vải trước ngực, dùng thân mình che mưa để bảo vệ những đồ đạc cần thiết bên trong...
503Please respect copyright.PENANAskfVW7wlG6
“Khoan đã! Tên cậu là gì thế?”
503Please respect copyright.PENANAOBpiQNGGNx
Chỉ đi được vài bước thì nghe tiếng gọi giật lại phía sau. Song dừng bước, quay lại nhìn. Thấy người mặc vest đứng ở ven khu vực có mái che, nếu bước ra chắc cũng ướt như cậu thôi.
503Please respect copyright.PENANAhyIO2Ovhgw
Khuôn mặt người đó đầy mong đợi câu trả lời, tay còn cầm điện thoại như muốn làm gì đó.
503Please respect copyright.PENANApnPVOMAXW7
Mà giờ hỏi tên làm gì khi cậu đã ướt hết cả rồi!
503Please respect copyright.PENANAmn9WGx31oG
Cậu chỉ than thầm trong lòng, còn miệng thì mỉm cười.
503Please respect copyright.PENANAKJejEUWxwy
Thật là trái ngược biết bao.
503Please respect copyright.PENANAT5MUOXxJ8K
Vì không muốn hét to hơn tiếng mưa, cậu giơ ngón trỏ và ngón giữa lên, ra hiệu số hai. Thấy đối phương nhíu mày ngạc nhiên, cậu cười hài lòng rồi quyết định chạy về phía đích đến của mình mà không quay lại nhìn nữa.
503Please respect copyright.PENANAOaVoyjn7Lo
Những giọt nước đọng trên kính xe minibus của khách sạn Regal Horizons khiến chủ nhân ký ức nhớ lại ngày mưa nặng hạt cách đây sáu năm.
503Please respect copyright.PENANAHlEOk2Ok0s
Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa cậu và Jiraphat dường như đã được ai đó sắp đặt trước. Không biết vị thần chuyên trêu đùa với mưa gió có liên quan gì đến chuyện này không.
503Please respect copyright.PENANA7OHRMkcHJt
Khi nghĩ thử xem nếu một chút yếu tố nào đó trong ngày hôm đó bị thay đổi mưa không rơi, không kẹt xe, quai túi không đứt, chỉ học buổi sáng cậu nhớ mình đã có ô, Jiraphat không làm việc trễ, không chạy đi tránh mưa, không mặc vest thì liệu họ có gặp nhau không?
503Please respect copyright.PENANAMWYFVdUNVa
Và nếu ngày đó không gặp, cuộc sống của cậu sẽ ra sao? Liệu một ngày nào đó có tìm được người yêu khác hay sẽ sống cả đời mà không biết đến tình yêu?
503Please respect copyright.PENANAmL4gt11Asi
“Ngồi cười mãn nguyện rồi đúng không? Mọi người đã sẵn sàng briefing chưa?”
Tiếng của Ben kéo Song trở về thực tại. Câu nói dường như gửi đến toàn bộ phi hành đoàn, nhưng ánh mắt nâu sáng của anh ta lại có vẻ trêu chọc, chăm chú nhìn mỗi mình Song.
503Please respect copyright.PENANAsp1U2KuVA5
Song khịt mũi rồi ngồi thẳng người nghe briefing, cố gắng không để ý đến ánh nhìn kỳ lạ mà Ben dành cho mình kể từ khi gặp ở sảnh khách sạn. Cậu không thân đến mức đoán được Ben đang nghĩ gì, ngoài việc ánh mắt ấy dường như muốn ép cậu kể lại chi tiết chuyện đêm qua. Song đã nhắc bạn thân rằng “để sau nhé” lần thứ năm rồi.
503Please respect copyright.PENANAq9G6EHkya6
Trưởng phi hành đoàn và ba thành viên khác lấy sổ tay ra chuẩn bị. Bất cứ khi nào bay quốc tế, briefing thường diễn ra trên xe như thế này. Bốn thành viên phi hành đoàn chiếm chỗ ở phía cuối xe, còn hai phi công thì nói chuyện ở phía trước. Từ khách sạn đến sân bay quốc tế Đào Viên mất khoảng 40 phút, tạo điều kiện cho phi công và phi hành đoàn có đủ thời gian trao đổi thông tin quan trọng...
503Please respect copyright.PENANAB8u3fe9ZC7
“Thẻ nhân viên, giấy phép bay, hộ chiếu, CCM.”
503Please respect copyright.PENANA46UZxjVo9b
Khi Benjamin nói xong, ba người còn lại cũng giơ các loại giấy tờ của mình lên.
503Please respect copyright.PENANAhgzncVFj8r
Bao gồm cả file Cabin Crew Manual dạng điện tử trong điện thoại.
503Please respect copyright.PENANALtMrTzR0wc
“Ok, hôm nay mọi người đều khỏe, không ai bị ốm chứ?” Khi các bạn trẻ lắc đầu, chàng trai liền nói tiếp: “Chuyến bay SV3222 từ Đào Viên về Suvarnabhumi mất khoảng 3 tiếng 45 phút. Máy bay loại cũ vẫn là A320neo. Không có yêu cầu đặc biệt nào, nhưng chuyến này có nhiều trẻ em, mọi người giữ vững tinh thần nhé. Tất cả chúng ta đều có thể nói cơ bản tiếng Trung rồi, nhưng nếu có chuyện gì xảy ra hay cần giúp đỡ, cứ nhấn chuông gọi tiếp viên biết tiếng Trung.” Ben giơ tay chỉ về phía cô tiếp viên xinh đẹp, người nói tiếng Trung giỏi nhất chuyến bay. “Thời tiết thì như các bạn thấy, ở Đài Bắc mưa nhẹ, gió không mạnh, nhưng ở Thái Lan đang mưa to, dự kiến khi đến Thái cũng vẫn mưa...”
503Please respect copyright.PENANA6G9Dvc3zDn
“Về vị trí thì vẫn như cũ, đến thế nào về thế ấy. Bo đứng làm CC4, cùng với anh chị phụ trách khu vực Business Class và ghế xanh của Economy. Song và Nid là CC2 và CC3, phụ trách khu vực hàng ghế sau đến đuôi máy bay. Song vẫn làm nhiệm vụ briefing hành khách overwing như thường lệ...”
503Please respect copyright.PENANAno7C3ZaHij
CC2 kìm không được cười, muốn biết hành khách ngồi 01A sẽ biểu cảm ra sao khi biết mình không được phân công ở khu vực trước
503Please respect copyright.PENANA4XYuPbnOeN
Briefing vẫn diễn ra như thường lệ. Benjamin trong bộ đồng phục vẫn giữ thái độ nghiêm túc khi làm việc, khác hẳn với con người thật ngoài giờ, rất thoải mái và thân thiện
503Please respect copyright.PENANAIuwNB19lyL
“Ok, giờ kiểm tra kiến thức an toàn một chút nhé” Sau khi thông báo các thông tin cơ bản và phân công nhiệm vụ xong, bước tiếp theo là kiểm tra kiến thức và sự sẵn sàng của phi hành đoàn. “CC4, máy bay Airbus A320 có bao nhiêu bình chữa cháy? Kiểm tra trước chuyến bay thế nào?”
503Please respect copyright.PENANAWnftZC61rZ
“Ba bình ạ. Trước khi bay phải kiểm tra tất cả các bình còn ở vị trí đúng, được sắp xếp chắc chắn. Đồng hồ đo áp suất nằm trong vùng màu xanh, chốt an toàn và niêm phong còn nguyên vẹn, vòi phun không bị tắc ạ.”...
503Please respect copyright.PENANAUxkjreyivR
Benjamin quay sang hỏi Nid Noi, “CC3, còn cách sử dụng thì sao?”
503Please respect copyright.PENANAHmYy3AEmLB
“Rút vòi phun khỏi chốt khóa, tháo chốt an toàn, giữ bình thẳng đứng, hướng vòi phun vào gốc đám cháy, bóp cò để phun chất chữa cháy, dùng động tác quét từ bên này sang bên kia ạ.” Nid Noi trả lời.
503Please respect copyright.PENANAAWFup3jRn2
“CC2, sau khi dập tắt lửa thì làm gì tiếp?” Benjamin quay sang hai người.
503Please respect copyright.PENANAGDUNtFErD4
“Cất bình chữa cháy về đúng vị trí rồi báo cho PIC để ghi lại thông tin trong Sổ Nhật Ký Kỹ Thuật Máy Bay nhé.”
503Please respect copyright.PENANAY3ZdsQRSpV
“Tuyệt vời. Giờ sang phần sơ cứu y tế (First-Aid). Trường hợp hành khách bất tỉnh, kiểm tra Khảo sát sơ cấp (Primary Survey) rồi phải mở đường thở, cách làm là gì?”
503Please respect copyright.PENANAMjLL65LLSH
“Cho hành khách nằm ngửa, đặt một tay lên trán rồi ấn nhẹ, đầu ngửa ra sau bằng cách dùng đầu ngón tay của tay còn lại chống dưới cằm để mở đường thở. Cần cẩn thận không để ngón tay đè vào mô mềm ở cổ làm tắc đường thở của hành khách...” Song trả lời.
503Please respect copyright.PENANA1IK6h4EEGy
Việc hỏi đáp chuẩn bị sẵn sàng tiếp tục diễn ra liên tục đến khi kết thúc. Benjamin là một trong những trưởng nhóm phi hành đoàn thường đặt câu hỏi rất kỹ, nghiêm túc, kích thích các đàn em luôn tỉnh táo. Song tự nhủ nếu có cơ hội làm CL cũng sẽ theo bước đàn anh này.
503Please respect copyright.PENANADRugDaLB26
“Tuyệt vời, lại là dream team rồi. Hãy kiểm tra grooming thật kỹ nhé, anh tin tưởng các em. Còn cậu, đẹp trai được một nửa anh là cũng ổn rồi đấy.”
503Please respect copyright.PENANAD6xqhYQL4n
Hai cô em gái bĩu môi với CL vì dám nói vậy. Chàng phi công trẻ lắc đầu cười nhẹ, không tranh cãi gì, nghĩ rằng nếu mình có thể đẹp trai được một nửa như Benjamin thì quả là may mắn lắm rồi.
503Please respect copyright.PENANAMHonIy4RMH
“Ồ, gần quên mất, CEO cũng bay về chuyến này nhé, ngồi hạng thương gia 01A.”¹
503Please respect copyright.PENANAf0qbmq1BRp
Song không hề tưởng tượng, anh thấy Benjamin liếc nhìn mình thoáng qua trước khi chuyển ánh mắt sang các đồng nghiệp khác như thể không có chuyện gì xảy ra.¹
503Please respect copyright.PENANAYItfzMRW24
“Hả, hay anh nên để Song lên làm CC4 nhỉ?”
503Please respect copyright.PENANAKqbSMlJ0Pp
Câu nói đó cũng như lướt qua, nhưng ánh mắt lại có chút gì đó khó hiểu
503Please respect copyright.PENANAlB0Yfw581a
Có vẻ như anh Benjamin biết điều gì đó.
503Please respect copyright.PENANAbX74sVTd76
“Không được đâu, nói thế nào thì về thế đó, không được cướp tình yêu của chúng tôi đâu nhé.” Nid Noi phản đối đến cùng.
503Please respect copyright.PENANAGCK7xwBDAc
Benjamin cười, “Ờ ờ, đùa thôi mà.”
503Please respect copyright.PENANAQbIdg7mtes
Song không cười theo, anh chọn giữ lại sự nghi hoặc đó trong lòng trước đó.
503Please respect copyright.PENANAeT1ymM56aX
Khi liếc mắt thấy chàng trai áo trắng phía trước nhìn mình, Song quay lại, gật đầu và mỉm cười lịch sự. Thật ra anh đã chào hỏi rồi từ lúc ở sảnh chờ, nhưng khi nhìn lại như thế này thì không muốn làm ngơ.
503Please respect copyright.PENANAZx7UPnZ0K3
Thêm vào đó
503Please respect copyright.PENANAN2FnK2kP3t
Chàng phi công trẻ ngước nhìn gương mặt mơ mộng khiến bao người say đắm, trong lòng nghĩ rằng sau khi hạ cánh sẽ phải tìm dịp nói chuyện thật nghiêm túc với cơ trưởng chuyến bay này. Để kéo dài tình trạng như thế này không tốt. Anh phải từ chối một cách dứt khoát để cho đối phương có thời gian buông bỏ và bắt đầu một cuộc sống mới với ai đó xứng đáng mang lại hạnh phúc cho người ấy.
503Please respect copyright.PENANAp1SJdeQSPB
Bởi vì P’Korn là điều tốt đẹp, và những điều tốt đẹp xứng đáng với hạnh phúc.
ns216.73.216.69da2


