Chương 14: Hồ Sơ Bị Lãng Quên
Trở về làng, bầu không khí như đặc quánh lại. Người dân vẫn né tránh ánh mắt ba đứa, dường như sợ hãi điều gì đó không thể gọi tên. Trời đã ngả chiều, bóng tối sắp buông xuống, và họ biết họ cần hành động nhanh.
Việt dẫn đầu tiến thẳng đến tòa nhà cũ kỹ cuối làng – nơi từng là văn khố nhưng đã bị bỏ hoang từ lâu. Cánh cửa gỗ mục nát, bảng hiệu "Trung tâm lưu trữ dân cư" treo lệch lạc, lắc lư theo gió.
Duy dùng một thanh gỗ nạy cửa. Bên trong phủ bụi, mùi ẩm mốc và giấy mục khiến họ muốn nôn. Nhưng ánh mắt Việt không rời khỏi các ngăn tủ hồ sơ.
Tìm những hồ sơ từ 10 năm trước trở về trước. Những vụ mất tích, người rời khỏi làng không lý do. Bắt đầu từ ký hiệu M.
Lan lướt qua hàng tủ, tay run nhưng mắt sắc bén. Cô kéo một hộc tủ có ghi: “Mất tích – 1990-2015”. Một chồng hồ sơ đổ xuống, giấy vàng ố, nhiều tờ bị xé góc.
Duy nhặt lên một hồ sơ:
Trịnh Văn Minh, mất tích năm 2008. Lần cuối được thấy gần khu rừng cấm. Không tìm được thi thể.
Việt rút thêm một tập:
Lê Ngọc Hà, mất tích năm 2002. Nhân chứng cuối cùng nói rằng cô ấy có hành vi lạ trước khi biến mất. Cũng gần rìa rừng.
Lan cầm lên một hồ sơ mỏng:
Đây rồi… Trần Quang. 44 tuổi. Mất tích năm 2015. Ghi chú: nghi bị tâm thần, từng nói thấy "bóng đen trong rừng".
Ba người nhìn nhau, tim đập mạnh. Những cái tên họ chưa từng nghe. Những con người bị quên lãng.
Bỗng Việt khựng lại. Cậu mở một hồ sơ cũ, mực đã nhòe.
Trần Văn Dậu… là… ông nội tao?!
Lan và Duy giật mình quay sang. Việt đọc tiếp:
Mất tích năm 1991. Là kiểm lâm phụ trách khu rừng phía Bắc. Báo cáo cuối cùng cho biết ông từng phát hiện "hầm xương bí mật"… rồi biến mất sau đó hai ngày.
Không khí trong phòng như đóng băng.
Duy hạ giọng:
Có khi nào… lời nguyền bắt đầu từ trước cả ông Quang? Từ thời ông nội mày?
Việt siết chặt tờ giấy:
Không. Đây không phải lời nguyền. Đây là một kế hoạch. Một chuỗi vụ án kéo dài hàng thập kỷ, và bị nguỵ trang bằng nỗi sợ.
Lan gật đầu:
Nếu vậy… kẻ đứng sau là con người. Không phải ma.
Ngoài cửa, gió rít lên, kèm theo một tiếng cười khẽ vọng vào. Nhưng lần này, không ai run sợ. Ánh mắt họ sáng lên – họ đã có mục tiêu.
ns3.17.139.45da2