Khi nghe câu nói của Po Kru kết thúc, miệng Khemjira từ từ cong xuống, khóc lóc. Càng nhìn xuống khuôn mặt Por Kru, càng nghe những lời như vậy, lòng cậu càng đau. Cậu lắc đầu qua lại.
"Tại sao...tại sao thầy lại muốn em tiếp tục sống khi thầy không có hề có cảm giác giống như vậy với em chút nào?"
"..."
"Thầy đã nói với em là thầy không muốn dính líu vào mà. Thầy bảo em hãy quên thầy đi, đúng không? Sau khi đã đi xa đến thế này, tại sao thầy không để em đi?"
"..."
"Suốt thời gian qua....E-Em đã cố gắng, nhưng giờ em mệt mỏi rồi."
"..."
"Bây giờ em...em không muốn sống nữa."
Một cơn hỗn loạn cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, khiến Khemjira nức nở và trút hết nỗi thất vọng của mình mà không kiềm chế. Mặc dù cảnh tượng ban đầu của Por Kru đã lấp đầy khiến cậu vui mừng, càng nghĩ cậu càng không hiểu tại sao Por Kru lại làm như vậy.
Tại sao lại nói những lời này bây giờ khi cậu không cần chúng nữa?
Parun hiểu được cảm xúc mà Khemjira đang phải trải qua và nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể mòng manh của cậu.
Mùi hương mát mẻ, dễ chịu mà Khemjira hằng mong ước, hơi ấm từ cơ thể mà cậu hằng khao khát, từ từ thấm vào tim cậu.
Cuối cùng, không thể cưỡng lại được cảm xúc dâng trào trong lồng ngực. Những ký ức về kiếp trước, về việc mất nhau, nỗi khát khao được ôm chặt lấy nhau thêm lần nữa, khắc sâu vào ý thức của cậu qua từng khoảng khắc trôi qua, khiến cậu không thể kiểm soát được bản thân. Đôi bàn tay nhỏ bé của cậu vốn đã nắm chặt, từ từ thả lỏng rồi thận trọng giơ lên nắm lấy góc áo của Parun như một phản ứng thăm dò.
"Por Kru..."
"Tôi xin lỗi vì đã làm em khóc."
"..."
"Sau này em sẽ không phải rơi nước mắt nữa."
"..."
"Lúc này, tôi không thể nói gì nhiều hơn ngoài việc yêu cầu em tin tưởng tôi."
"..."
"Bất kể chuyện gì xảy ra, tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để đảm bảo rằng chúng ta có thể lại ở bên nhau", anh tuyên bố, dáng người cao ráo của anh hơi dịch ra xa khi anh nhẹ nhàng nâng cầm Khemjira bằng những ngón tay thon dài của mình, nghiêng đầu cậu để nhìn vào đôi mắt đen láy của anh ở khoảng cách gần đến nỗi mũi họ gần như chạm vào nhau.
Cảm xúc bên trong thật khó diễn tả, nhưng Khemjira cảm thấy một cảm giác ấm áp an toàn bao trùm lấy mình…”Được chứ?”
Por Kru thì thầm, giọng nói của anh gần như không thể nghe rõ.
Khemjira mím môi, nước mắt vẫn còn đang trào ra,
“Nhưng bà Si và….”
Parun lắc đầu trước khi Khemjira kịp nói hết câu, ngay lập tức sửa lại sự hiểu lầm đó.
"Bà Si qua đời vì nguyên nhân tự nhiên; thời gian của bà trên trần thế này chỉ đơn giản là kết thúc. Bà không bị ai giết, chỉ bị linh hồn đó nhập vào", Parun giải thích. Trong giấc mơ, anh thấy bà Si đã phải chịu đựng một căn bệnh nghiêm trọng trong một thời gian dài nhưng giữ bí mật với dân làng vì bà không muốn trở thành gánh nặng. Biết rằng thời gian của mình không còn nhiều, bà đã dành những giây phút cuối cùng để làm bánh pudding với lớp phủ dừa để chia sẻ với dân làng và dọn dẹp nhà cửa.
"Còn Thong và Ake, họ đã chết dưới hình dạng con người từ lâu rồi. Tôi đáng lẽ phải để họ tái sinh sau khi ông tôi qua đời, nhưng tôi muốn giữ họ lại để làm việc, nên tôi đã nhốt linh hồn họ như vậy."
"Em không cần phải buồn đâu. Hãy nghĩ rằng đó là cách giải thoát cho các em để các em được ở nơi các em thuộc về", Parun nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu bằng đầu ngón tay.
Khemjira mở to mắt vì sốc trước những gì cậu nghe được, cậu luôn tin rằng bà Si đã chết vì kẻ thù nghiệp chướng của chính mình. Cậu hỏi với giọng run rẫy, không chắc chắn, "Có đúng không, Por Kru? Bà Si thực sự không bị giết?"
Parun nhẹ nhàng lau nước mắt lần nữa trước khi nhẹ nhàng đáp lại, "Ùm."
Khemjira che mặt và bắt đầu khóc lần nữa, lần này với cảm giác nhẹ nhõm. Mặc dù cậu buồn vì bà Si đột ngột qua đời mà không có cơ hội tạm biệt tử tế, nhưng vẫn tốt hơn là cảm giác tội lỗi khi tin rằng cậu đã khiến một người phụ nữ tốt bụng như vậy phải chịu số phận khủng khiếp vào cuối đời như cậu đã nghĩ ban đầu.
Mặc dù Ake và Thong đã đến nơi họ nên đến, nhưng những gì đã xảy ra sẽ mãi mãi in sâu trong trái tim Khemjira suốt cuộc đời. Cậu sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc cả hai người họ đến cứu cậu cho đến ngày cậu hấp hối.
Nhưng vào lúc này, có điều gì đó cấp bách hơn mà Khemjira không thể bỏ qua, đó chính là người đang đứng ngay truớc mặt cậu...
Nếu Ake và Thong đã ra đi kể từ ngày đó, liệu điều đó có nghĩa là Por Kru đã cô đơn suốt thời gian qua không?
Khemjira từ từ hít mũi, lau nước mắt để nhìn rõ hơn về người đàn ông kia.
"Bây giờ thầy thấy khỏe hơn chưa, Por Kru? Em nhớ rằng ngày hôm đó.." Khemjira nuốt nước bọt, không dám nói gì và run rẫy nhìn vào ánh mắt bình tĩnh và vững vàng của Por Kru.
Ngày hôm đó, cậu đã nhìn thấy vết máu trên áo Por Kru và những giọt máu vương vãi trên sàn nhà.
Jhettana nói rằng Por Kru đã bị ma thuật đen ám nên mới chảy máu như vậy, và vì thế, thầy ấy đã đến muộn để giúp đỡ mọi người, dẫn đến những sự kiện bi thảm.
Parun không có ý định nói cho Khemjira biết rằng cơ thể anh vẫn còn đau đớn, anh chỉ nhẹ nhàng áp trán mình vào trán mịn màng của chàng trai trẻ, dịu dàng truyền hơi ấm.
"Tôi ổn. Chỉ chờ câu trả lời của em thôi."
"Em nói sao? Em còn muốn tiếp tục sống cuộc sống này nữa không ?" Câu hỏi đó giống như một sợi dây thừng dài được ném vào một vực sâu không đáy đầy bóng tối, và Khemjira không ngần ngại nắm lấy nó.
Lần này, tôi sẽ chiến đấu lâu hơn một chút.
Một tay vẫn nắm chặt góc áo Por Kru một cách chiếm hữu. Khemjira trả lời câu hỏi bằng một cái gật đầu nhẹ.
Thời gian như ngừng lại trong một khoảnh khắc khi đôi mắt Por Kru khóa chặt vào đôi môi cậu, chiếc mũi cao của anh lướt qua đôi má trắng trẻo của Khemjira. Khi đôi môi gần lại, trái tim của người trẻ hơn đập nhanh hơn.
Cho đến khi..
"Khem, không được!"
Jhettana, bị cơn ác mộng làm cho hoảng sợ, kêu lên và ngồi bật dậy trong giấc ngủ, khiến Khemjira giật mình, trong khi Parun chỉ có thể thở dài nhẹ nhỏm và quay đi với vẻ mặt bình tĩnh như thể không có chuyện gì xảy ra.
"Em hãy thay quần áo ấm đi; tối nay chúng ta phải lên đường."
"Đi đâu?"
“Tôi không thể nói cho em biết ngay bây giờ. Em sẽ biết khi chúng ta đến đó."
Khemjira gật đầu và đứng dậy tuân theo lệnh.
Cậu mở tủ quần áo, lấy một chiếc áo sơ mi dài tay và quần dài rồi mang tất cả vào phòng tắm. Ngay khi cửa phòng tắm đóng lại, Parun đã gỡ bỏ bùa ngủ sâu và mở chiếc túi đen của mình ra để lấy một chiếc khay thép không gỉ. Anh dùng nó để gõ vào đầu Jhettana đang ngủ gật với lực mạnh hơn bình thường, gây ra tiếng kêu lớn.
Jhettana giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ ngay trước khi một cơn đau nhói chạy dọc đầu anh, khiến anh phải đưa tay lên giữ đầu.
"Mẹ kiếp, đau quá. Ai đã làm thế?!" Jhettana nhanh chóng quay lại, mắt mở to vì sốc khi nhìn thấy người bất ngờ trước mặt. Anh ta tát mình mặt một lần, nhưng hình bóng trước mặt anh không biến mất. Miệng anh há ra rồi khép lại trong gần một phút.
"P-P-P-Por Krul" Parun không trả lời, chỉ im lặng nhìn Jhettana.
"Sao thầy lại tới đây.. Mẹ kiếp! Khem!"
Nhưng ngay khi nhìn thấy Jhettana đã mất bình tĩnh khi không thấy bạn mình đâu, Parun đã dùng chính chiếc khay đó để nhắc nhở học trò mình một lần nữa.
"Ái da, Por Kru, sao thầy lại đánh con?!" Jhettana hỏi với giọng rên rỉ trong khi xoa xoa chỗ bị đánh.
"Bạn của cậu đang ở trong phòng tắm. Ta đã bảo cậu bao nhiêu lần là đừng mất bình tinh rồi?"
Đây chính là lý do tại sao những hồn ma như Ram-phueng có thể dễ dàng tiếp cận Khemjira...
Parun nghĩ thầm nhưng không nói ra.
Khi Jhettana được nhắc nhở về khuyết điểm dai dẵng của mình từ khi còn nhỏ, anh chỉ có thể mỉm cười khô khan và nhanh chóng giơ hai tay lên đầu trong cử chỉ tôn thờ.
"Hehe, xin lỗi thầy."
Nói xong, Parun cất khay thép không gỉ vào lại trong túi và đứng thẳng dậy trước khi bước ra khỏi phòng.
Jhettana tiếp tục gãi đầu trong sự bối rối, nhưng bất kể Por Kru nói gì, anh cũng sẽ làm theo. Anh định đánh thức Charnvit, nhưng người kia đã ngồi dậy và bắt đầu gắp chăn ga gối đệm của anh.
"Cái quái gì thế? Cậu thức dậy khi nào thế?"
"Có lẽ là khi tôi nghe thấy tiếng khay."
Jhettana, với vẻ mặt ngượng ngùng, phàn nàn với vẻ vừa xấu hổ vừa khó chịu.
"Thằng khốn nạn, nếu cậu đã thức lâu thế rồi thì sao còn chưa nhúc nhích?!"
"Cậu thực sự nghĩ rằng nếu tôi thức dậy, Por Kru sẽ không đánh cậu sao? Đừng cằn nhằn nữa và đi thay quần áo đi,"
Charnvit trả lời một cách cộc lốc trước khi đứng dậy đi làm việc của mình. Jhettana nghiến răng bực bội nhưng không thể làm gì (một lần nữa) vì Khemjira đã ra khỏi phòng tắm.
"Này, Por Kru đi đâu thế, Jhet?" Khemjira hỏi và nhìn quanh.
Jhettana chỉ lên trên, "Trên mái nhà. Đợi tao thay đồ một lát."
Không mất nhiều thời gian để Jhettana, Khemjira và Charnvit lên đến nóc nhà. Họ thấy Por Kru đang đứng trước ngôi miếu linh thiêng, với hai chiếc búa tạ nằm trên mặt đất gần đó. Ba người không chần chừ mà lập tức đi đến chổ Por Kru.
Nhưng càng đến gần, mùi càng khó chịu. Họ nhìn thấy ngôi miếu linh thiêng đã trở nên buồn tẻ và đổ nát mặc dù nó chỉ mới được xây dựng cách đây vài ngày.
"Chết tiệt, ngôi miếu này mới được dựng lên cách đây hai ngày. Por Kru," Jhettana thốt lên trong sự kinh ngạc, không khác gì Charnvit và Khemjira. Parun gật đầu, cho biết anh đã nhận thức được, đã nhìn thấy mọi thứ từ hình ảnh mà Puchong tạo ra.
Nếu hôm nay anh không đến thì đêm tiếp theo sẽ là đêm Khemjira ngã ngửa ra từ nơi này.
"Ngôi miếu linh hồn này không mời một vị thần nào đến đầu thai, hoặc nếu có thì cũng không có ai đến, vì vậy cuối cùng nó đã gọi một linh hồn đến thay thế."
Cả ba thanh niên đều nuốt nước bọt cùng một lúc.
Parun tiếp tục giải thích những gì anh đã thấy trong hình ảnh đó.
"Hiện tại, đó không phải là ngôi miếu linh thiêng của vị thần địa phương mà là cánh cổng ma kết nối với thế giới linh thiêng của Ram-phueng. Hai người, hãy giúp ta đập tan nó."
Jhettana và Charnvit hiểu rõ "hai người" có ý gì nên họ bước tới nhặt những chiếc búa tạ mà Por Kru đã chuẩn bị.
Với sức nặng như vậy, nếu Khem cố nhấc nó lên, cậu ta sẽ bị gãy xương.
Tiếng gió rít thổi qua khi Jhettana và Charnvit không ngần ngại lao vào và bắt đầu đập phá mọi thứ ngay lập tức. Khi họ làm vậy, họ đọc một khatha mang lại cho họ sức mạnh và quyền năng vượt xa bình thường.
Chẳng mấy chốc, ngôi miếu đã bị biến thành một đống đổ nát.
Sau đó, Parun lấy một chai nước thánh từ trong túi và bước tới để đổ lên các mảnh vỡ. Điều này tạo ra một đám khói đen phát ra mùi hôi thối, gây nôn mửa, khiến Jhettana và Charnvit quay mặt đi.
Sẽ mất một thời gian để họ làm quen với điều này; họ vẫn còn nhiều điều phải học và thực hành trong nghề của mình.
Sau khi quá trình thanh tẩy hoàn tất, Parun quay lại phía Jhettana và Charnvit để hướng dẫn họ các buớc tiếp theo.
"Từ đây, chúng ta sẽ chia nhau ra. Hai người hãy đi tìm thứ gì đó ở nơi sinh của Khem. Đó là vật gia truyền được truyền qua nhiều thế hệ. Ta không biết đó là gì, nhưng ta nghi ngờ đó là thứ khiến kẻ thù nghiệp chướng bám chặt vào gia đình này. Khi tìm thấy nó, hãy thực hiện nghi lễ tẩy rửa, sau đó mang đến một người làm nghề tang lễ để hỏa táng.”
Jhettana và Charnvit hít một hơi thật sâu trước khi gật đầu cùng lúc.
"Còn thầy thì sao, Por Kru? Thầy sẽ đi đâu?"
"Ta chưa thể nói truớc được. Khi nào hoàn thành nhiệm vụ, hãy nhanh chóng quay lại và đợi ta ở đây."
"Hãy chăm sóc bản thân thật tốt nhé."
Hai học trò lại gật đâu. Trong lúc chờ Por Kru thu dọn đồ đạc, họ thảo luận nhiều chi tiết với Khemjira, bao gồm cả lộ trình họ nên đi và những người họ nên tìm.
"Jhet, Charn, cẩn thận nhé," Khemjira nói, giọng run rẫy, đôi mắt ngấn lệ. Nhìn thấy cậu như vậy, trái tim Jhettana mềm lại, anh nhanh chóng ôm chặt bạn mình và nhẹ nhàng đưa cậu ấy đi. Charnvit cũng an ủi cậu bằng cách vuốt ve đầu cậu.
"Chúng ta có thể giải quyết được chuyện này vì tương lai tươi sáng cho tất cả chúng ta. Đừng lo lắng quá; mọi chuyện sẽ ổn thôi", Jhettana tự tin trấn an cậu.
Khemjira gật đầu trước khi chuyển sang ôm Charnvit.
"Xin hãy chăm sóc Jhet giúp tôi, Charn."
"Cậu không cần phải lo đâu, cậu Khem. Hãy chăm sóc bản thân mình nhé," Charnvit yếu ớt nói với cậu trong khi Khemjira chỉ có thể gật đầu đáp lại.
"Ùm, cảm ơn cậu."
Nếu chỉ còn một điều ước, Khemjira sẽ ước tất cả mọi người được gặp lại nhau.
Sống và thở.
ns18.222.112.142da2