Cậu ngoảnh mặt đi.
“Em…thấy cuộc hôn nhân này không nên tồn tại nữa. Thật may là, chúng ta chưa sinh con…”202Please respect copyright.PENANAZRtiClD82P
“Em cho rằng em có thể dễ dàng ly hôn chỉ vì em chưa có con và hắn chống lưng sao?”
Cậu lạnh người. Hắn ta biết đến Gia Bảo rồi sao?
“Không phải vì cậu ấy…..em...”202Please respect copyright.PENANAQTVqxU1ai6
Cậu ngoảnh mặt đi, bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Thật khó chịu.
“Ly hôn cũng được. Tôi xem em chịu được bao lâu.”
25 tháng 7 năm 2027.
Ly hôn rồi. Cậu thực sự có ảo giác rằng, những ngày tháng qua chỉ là một giấc mơ, cậu vần là học sinh lớp 10A3, và Gia Bảo…..không, tôi không nên nghĩ tới cậu ấy nữa.
Cậu không có quyền để cậu ấy nuôi. Cậu cũng không muốn biết Omega đó là ai, càng không muốn lún sâu vào mối quan hệ sai lầm này.
Có lẽ, phải tự sống sót thôi.
Đói quá.
26 tháng 7 năm 2027.
Được nhận làm nhân viên ở quán bar. Nơi đó không hề tốt lành gì nhưng cuộc đời của cậu đã tươi sáng hơn một chút rồi.
30 tháng 7 năm 2027.
Tại sao anh ta lại tới đây? Cậu đã cắt đứt mọi liên lạc với hắn rồi mà?
Dẫu biết hắn là kẻ ăn chơi trác táng, cậu cũng chưa từng nghĩ rằng cậu sẽ gặp anh ta ở đây, với bộ dạng thảm hại này. Mái tóc nâu của cậu thì ướt đẫm màu đỏ rượu vì bị hất nước, tạp dề thì lấm lem với những vết thủng khó hiểu.
Minh Khang, có vẻ cũng không biết cậu làm việc ở đây, có vẻ rất bất ngờ. Nhưng hắn nhanh chóng thu lại cảm xúc, chưng ra bộ mặt ngọt ngào tởm lợm.
“Em khổ quá nhỉ? Vẫn chưa muộn nếu quay lại với tôi đâu?”
“Cút.”
“Chà.”
“Đi mà tìm các em Omega và Beta của anh ấy. Chẳng phải lần trước anh còn định…..làm với một Alpha luôn sao?”
“Lộ rồi. Nhưng..tôi hứa, tôi vẫn yêu em nhất.”
Hắn đưa tay, định vuốt má cậu. Cậu nghiêng người né tránh, muốn gạt tay hắn ra. Nhưng hắn bất chợt vòng tay qua cậu, tay còn lại thì vuốt eo.
Giọng nói nhuốm chút màu giận dữ, nói với nhân viên khác.
“Một phòng, qua đêm với người này. Không được làm phiền.”202Please respect copyright.PENANAUfkWDbFPKQ
Chủ quán, có vẻ là một Beta, nghiêng người cười ngọt.
“Chúng tôi rất muốn vậy…Nhưng cậu ta là Omega cấp S lận…..”
“Ra giá đi.”202Please respect copyright.PENANAmdDm3QpGn5
“Cỡ…2tr9 nhé? Không mặc cả được đâu, đây là lần đầu của cậu ấy.”
“2tr9? Gấp đôi đi, không được làm phiền.”202Please respect copyright.PENANAbmbLPwoVo2
“Khoan đã!”202Please respect copyright.PENANAbfTrJlRoza
Cậu bỗng hét lớn, giằng tay ra khỏi Minh Khang.
“Tôi là nhân viên pha chế chứ đâu phải bán thân? Tôi sẽ kiện các người!”202Please respect copyright.PENANA4JY60IVDg2
Chủ quán làm như không nghe thấy, sốt ruột vẫy tay.
“Một phòng hạng nhất, kèm theo một chút….anh muốn gì?”
“Một chút rượu…và…”
Chủ quán bỗng trở nên đon đả.
“Tôi hiểu rồi, trước tiên hãy cho cậu ta uống cái này nhé.”202Please respect copyright.PENANAePPI0D5G3V
Mặc cho cậu kháng cự, Minh Khang vẫn ép cậu mở miệng và uống thứ thuốc kì lạ ấy. Bằng linh cảm, cậu biết đó là xu** dư*c……
202Please respect copyright.PENANAE1FrJ10jmy
31 tháng 7 năm 2027.
Sáng hôm sau. Thật may là, hắn không làm gì cậu cả. Hắn chỉ…….uống rượu. Và nhìn cậu. Thế thôi. Thứ mà cậu nghĩ là xu*n dư*c thật ra chỉ là thuốc cảm cúm=)))))))))) cái kết của việc tưởng bở=))
Hắn rời đi, để lại cho cậu khoảng chục triệu gì đó. Cậu…..không muốn nhận. Nhưng…cậu rất thiếu tiền. Có lẽ cậu sẽ cầm đỡ vài hôm rồi trả lại cho hắn.
202Please respect copyright.PENANAvd2OMQHVzu


