...Bóng tối đã đổ xuống từ bao giờ. Ánh chàm thẫm hắt lên ô cửa kính màu, khiến những mảng hoa văn hệt như thấm đẫm hơi lạnh của màn đêm. Bên trong Đại sảnh đường, trần nhà loang lổ vết ánh sáng vàng dịu của những ngọn nến treo lơ lửng, tạo một cảm giác ấm cúng. Ánh nến vỡ thành từng mảnh trên chồng đĩa bạc, khiến chúng lóe sáng rực rỡ.
Tiếng dao nĩa vang lên leng keng hòa cùng mùi bơ thoang thoảng khiến không gian thêm phần ngọt ngào đến mức tưởng như có thể tan ra giữa tiết lạnh mùa đông đang tàn. Giữa những dãy bàn gỗ dài, khay thịt nướng vàng óng vẫn còn bốc khói, bên cạnh bánh bí đỏ thơm phức có màu cam đẹp mắt.. Xen lẫn những đĩa đồ ăn là đống sách vở cùng giấy tờ bị vứt bừa bộn của các học sinh, hệt như bữa tối và bài tập đang giành chỗ trên bàn. Tất cả quyện lại thành một thứ hương vị no đủ và ấm áp, trái ngược hẳn với cái lạnh lẽo đang bao trùm bên ngoài lâu đài.
À, nhưng có lẽ không phải chỉ có không khí bên ngoài mới lạnh lẽo. Giữa những sắc vàng ấy, hơi mùa Đông vẫn còn đọng lại ở duy nhất một người. Giữa mớ âm thanh hỗn tạp của Đại sảnh, tiếng trò chuyện, tiếng ghế kéo, tiếng thìa chạm vào cốc.. tất cả dần nhạt đi. Trong tai Iosif, chỉ còn lại cảm giác kim loại buốt dính vào ngón tay.
Cậu khẽ siết lấy chiếc nĩa bạc trong vô thức, đôi mắt xanh thì gắn chặt vào miếng thịt nướng đang ăn dở ở trước mặt. Từng âm thanh rì rầm xoay vần, những dòng suy nghĩ không đầu không cuối dần tràn ngập trong đầu, khiến Iosif chẳng nhận ra một điều đang diễn ra trong tay mình.
Cán chiếc nĩa bỗng mờ một lớp mỏng tang, hệt như người ta mới chôn vùi nó trong tuyết trong một khoảng thời gian nhất định rồi lấy ra ngoài vậy. Hơi lạnh bỗng thẩm thấu ngược vào da thịt làm Iosif giật mình, chiếc nĩa bạc theo đà đó mà tuột khỏi tay rơi xuống bàn gỗ, đánh một tiếng Keng khô khốc.
Giữa đại dương ồn ã, vốn dĩ chẳng ai buồn để tâm đến tiếng kim loại vụn vặt ấy. Thế nhưng trong thoáng chốc, với Iosif, nó hóa thành nhát gõ sắc lạnh, chặt đôi mọi âm thanh khác. Cảm giác như hàng trăm ánh mắt đồng loạt xoáy thẳng vào lưng mình.
Lạnh quá. Cứ như chiếc nĩa bạc đã hút lấy hơi băng từ tận sâu trong người cậu, rồi tràn ngược ra ngoài.
"Ê, bộ cậu tính ngồi nhìn miếng thịt cho tới khi nó tự bò ra khỏi đĩa hả?"
Iosif còn ngồi đó bất động thì một giọng nheo nhéo quen thuộc vang lên cạnh bên, xuyên thủng làn sương mơ hồ trong trí óc cậu. Rufus chống cằm, đôi mắt sau mái tóc bù xù nhìn chòng chọc như đang ngứa ngáy.
"Hay dân ở trường Koldovstoretz có kiểu ăn như vậy? Kiểu tự chờ cho sóng não hấp thụ đồ ăn giùm ấy."
"Nhảm nhí, do người ta vẫn chưa quen đồ ăn thôi."
Théo cắt ngang dù mặt vẫn còn song song với cuốn nhật ký. Điều đó thành công làm Rufus bĩu môi, quay sang móc mỉa thêm vài câu trong khi Misloz ở đối diện cả ba đứa chỉ thì thầm một mình trong khi dùng đầu nĩa chọc chọc vào cọng rau - trông có vẻ như đang phán xét độ tươi ngon của nó hơn là chú ý đến câu chuyện.
Sự ồn ào của hai cái miệng kia bỗng làm cái lạnh trong Iosif nhạt bớt phần nào. Mọi âm thanh va nhau ùa trở lại như sóng. Tầm nhìn của cậu thoạt đầu nhòe mờ rồi hình ảnh miếng thịt mới cắn dở hiện lên rõ ràng. Iosif xoa lấy thái dương mình - dư âm vẫn còn bám lấy hệt như buốt giá xuyên thẳng vào xương thịt.
"À mà Iosif, cậu đã đăng ký môn học tự chọn chưa? Học sinh năm ba ở đây được phép chọn môn cho rảnh cái thời khóa biểu hơn, ngoài những môn đã bắt buộc trong chương trình."
Rufus sau khi xỏ xiên cái thói cứ ghi chép roèn roẹt của Théo thì quay lại, chống cằm nhìn Iosif với vẻ rất quan tâm. Cậu ngẩng người ra một lúc, đầu chợt nhớ lại tờ giấy lịch học mà ngày đầu đến, Giáo sư Flitwick đã đưa cho.
"..Chưa."
"Sao lại chưa?? Này, cậu noi gương thằng này nhé, hồi đầu năm nay do nó chậm trễ mà suýt chút nữa bị thầy cô nhét bừa cho cái môn Chiêm tinh quỷ quái!"
Rufus hét lên, đập nắm đấm xuống bàn khiến cả đám Ravenclaw ở bên kia đầu bàn quay phắt lại nhìn chằm chặp.
"Ồn ào quá-" Théo nhíu mày, cây bút lơ lửng trên cuốn Nhật ký. Thế mà giọng của Rufus vẫn thao thao bất tuyệt thậm chí còn có phần hăng hơn.
"Môn Chiêm tinh đấy, mỗi tuần cứ tới tiết là phải vác cái kính thiên văn bự bành ky lên đỉnh tháp trong không khí lạnh muốn teo cả linh hồn - chỉ để ngắm ba cái sao và xem nó còn sống hay đã lụi!"
Sự ồn ào ở đằng này khiến một vài đứa thì bật cười, số còn lại xung quanh thì có vẻ như bực mình lắm lắm. Théo thở dài đánh sượt, quay lại trang chữ chi chít để tìm lại bình yên trong tâm hồn. Duy chỉ có Milosz là chậm rãi trả lời dù mắt vẫn còn xét nét cọng rau tội nghiệp trong dĩa.
"Cũng lãng mạn mà.."
"Thôi đi, ông cụ non." Rufus lườm nguýt một cái rõ dài hệt đến nỗi tưởng như muốn xoáy thủng cả mặt bàn gỗ.
Iosif im lặng, và rồi cậu chống cằm, đôi mắt xanh rơi xuống miếng thịt đã chẳng còn hứng ăn nữa. Có lẽ nên kết thúc chuyện đăng kí môn học sớm thôi.
...Bữa tối khép lại với hình ảnh từng nhóm phù thủy sinh rời đi sớm để lên phòng nghỉ ngơi hoặc làm tiếp bài tập về nhà, để lại từng dãy bàn dần loang rộng sự trống vắng. Tiếng đùa giỡn nhau huyên náo, ồn lên ở cuối hành lang dẫn về Nhà riêng khiến mấy Huynh trưởng phải vội vội vàng vàng chen qua đám đông để ngăn một vụ xô đẩy khỏi biến thành thảm án.
Giữa đám đông đang nhốn nháo rời khỏi Đại sảnh, Iosif lững thững bước theo sau đám Rufus, Théo cùng Milosz đang nhặng xị lên vì lí do gì đó. Chút gió lạnh bỗng ùa vào làm rối tung mái tóc vàng khiến Iosif khẽ kéo lại cổ áo cho kín hơn. Vào đúng khoảnh khắc ngay ở lối đi giao nhau, ánh mắt cậu bất ngờ chạm phải một người: Lilith - đang ôm vài cuốn sách, lẫn trong nhóm bạn Slytherin của cô nàng.
Mái tóc màu nâu trầm mềm mại buông xuống vai, hắt ánh ấm dưới những ngọn nến lập lòe trên tường. Trong bộ váy màu xanh nhung đậm đặc trưng, trông cô thật khác. Đôi mắt ngọc bích sượt ngang khiến Iosif vô thức đứng hình giữa một bầu không khí ồn ào đến bất tận. Không một cái nhướng mày hay một sự ân cần, một cách nhếch môi.. như lần cuối cả hai tiếp xúc.
Cái nhìn ấy trôi qua nhanh như gió lùa qua một khe cửa để hở. Chỉ trong thoáng chốc thôi, bóng lưng Lilith hòa vào dòng học sinh nhà Slytherin, để lại một khoảng trống mơ hồ. Iosif khẽ cau mày, gạt phắt đi cảm giác hụt hẫng vô cớ ấy - như thể nó chưa từng tồn tại, để rồi tiếp tục bước lên bậc thang với giọng Rufus í ới thúc giục đằng trước.
"Iosif, lẹ lên coi! Cầu thang đâu có mọc rễ ra đâu mà cứ đứng lì ra đấy thế!"
───── · ·
...Một luồng hơi lạnh ngắt khẽ mơn man vào vùng da hở khiến Iosif rùng mình. Bàn chân trần khẽ chạm lên sàn nhà lạ lẫm, nơi hòa làm một với hành lang dài bất tận trước mặt. Hơi thở bỗng đứt đoạn một nhịp.
Lại là những ảo mộng đó. Không lối thoát, không khởi đầu, chỉ có một mình cậu mắc kẹt như mãi mãi.
Iosif im lặng rồi thử nhấc chân, hoàn toàn có thể cử động được chứ không bị đông cứng như giấc mơ hôm trước. Càng bước chậm rãi, tiếng gió rin rít càng kêu gào bên tai khiến con người ta cứ tưởng chừng nơi này hệt như đang nằm ở nơi nào đó heo hút lắm. Ừ, nhưng dựa vào bề mặt tường đá dưới lòng bàn tay, cậu vẫn đoán chừng nó là Hogwarts - quen thuộc nhưng lại ẩm lạnh đến mức bám rêu, như thể lâu rồi chẳng ai đi qua vậy.
Phải khó khăn lắm Iosif mới có thể nhìn rõ mọi thứ, những ngọn nến thường ở trên tường đã biến đi đâu mất. Vùng không gian toàn hơi lạnh như bị che mờ bởi một màn sương dày đặc, thanh âm từ bước chân vọng đi thật xa - hệt như nguyên dãy hành lang mịt mù này đã biến thành vỏ rỗng, nuốt chửng hết tất cả sự sống.
Bỗng tai Iosif dỏng lên, có tiếng sột soạt của tà áo lướt qua trên mặt đất vang vào màng nhĩ rõ rệt đến mức gai người. Cuối hành lang đáng lẽ đâu thấy nổi điểm dừng, lúc này lại dần nổi lên một bóng người quen thuộc, đứng bất động như đang nhìn chằm chằm không chút chớp mắt. Mái tóc xám bạc quen thuộc ẩn hiện trong làn sương mờ tựa hơi thở đang đông cứng lại trước môi cậu.
Giáo sư Agatha Thorne.
Nguồn cơn ớn lạnh quen thuộc khi lần đầu chạm mắt với bà ta dâng lên rõ ràng, mơn man từng đường chân tơ kẽ tóc Iosif.
Cái cảm giác quái dị này là gì - vẫn chẳng giải thích được, quan trọng hơn là hệt như mọi thứ dừng hẳn lại, chỉ duy nhất có tia nhìn kia là còn sự sống. Chậm, xuyên thủng, ngột ngạt. Không khí trong hành lang bỗng đặc quánh lại khiến ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề.
Iosif ôm ngực, hệt như có một bàn tay vô hình ấn chặt xuống, chỉ hít thở thôi mà thành cực hình. Từng hơi hắt ra vỡ vụn trong lồng ngực, đau đến mức như xé nát cả bên trong. Không, đây không còn là thở nữa - mà là vùng vẫy.
Rồi tất cả tối sầm lại, như một cuốn băng bị giật đứng ở nửa đoạn.
────────────────────────────────────────────────────────61Please respect copyright.PENANAgMWmN3Czx2


