“Ai vậy?”
Cậu nhìn khuôn mặt lạ lẫm trước mắt, vô thức buột miệng hỏi. Người này, cậu cảm thấy có chút thân quen, nhưng cũng thật xa lạ.
“Charlie, em sao vậy, ngủ một giấc mà quên tên anh rồi?”
Anh ta nheo mắt cười, nụ cười ngọt ngào ấm áp, nhưng cậu lại nổi da gà.131Please respect copyright.PENANAl0pMxJUkYn
“Không sao cả, em quên tên anh bao nhiêu lần, anh sẽ nhắc lại tên cho em bấy nhiêu, anh sẽ chờ em nhớ tên anh.”
Anh ta lại cười, nhưng nụ cười không còn ngọt ngào nữa, tròng mắt của anh ta đỏ hoe đầy tơ máu, khuôn mắt như lồi ra, nhìn xoáy vào cậu. Bàn tay trắng xanh, lạnh cóng và gầy guộc tới mức bệnh hoạn khẽ rờ lên má cậu, bàn tay hơi nghiến, khiến cậu có cảm giác như anh ta đang lột da cậu.
“Anh là Khang, anh trai em.”
“Không, anh không phải. Anh trai em là người khác.”
Cậu vội lắc đầu phủ nhận, tuy ký ức hơi mơ hồ, nhưng cậu có thể khẳng định người này không phải anh trai cậu. Anh trai cậu bị thay thế rồi.
“Sao vậy?”
Người tự xưng tên Khang ấy, nở một nụ cười khó chịu, dường như có chút không bằng lòng.
Hơi thở của cậu dồn dập, tim cậu từ nhỏ vốn đã không bình thường, giờ nhịp tim càng đáng lo ngại. Bụng ruột cồn cào, cảm giác như đang có hàng ngàn, hàng triệu con dao cùn đang cứa vào bụng cậu, không vội kết liễu mà từ từ hành hạ.
“Buông…buông ra!”
Cậu nhìn thẳng vào cặp mắt phượng đẹp nhưng điên cuồng ấy, thầm nghĩ anh ta đúng là đồ thần kinh. Tự dưng từ đâu chui ra rồi nhận là anh trai mình.
“Anh trai tôi đâu?”
“Tôi là anh trai em.”
Hắn ta, phải, là hắn ta, thản nhiên đáp lại. Bàn tay trắng bệch nổi rõ từng khớp xương, tuy đẹp đẽ nhưng lại đáng ghét với cậu vô cùng.
Hắn bình tĩnh rờ tay vào trong áo vest, lôi ra một bao thuốc lá rồi châm lửa. Tàn lửa nhẹ nhàng rơi xuống tay cậu, rõ ràng cậu nhìn thấy nhưng không buồn tránh né.
ns216.73.217.22da2


