5 tháng 8 năm 2027
Cậu thuê một căn trọ cấp 4 giá rẻ, định bụng sống tạm vài hôm rồi tìm việc mới.
Nhưng việc gì đây?196Please respect copyright.PENANAVg6LT2havC
Ngoài việc là một Omega cấp S, cậu chẳng có lợi thế gì cả. Trường đại học nghệ thuật cậu theo học cũng chẳng phải trường top, ra trường rồi cậu gả đi ngay.
Có lẽ…còn một chút hi vọng. Cậu từng tham gia nhiều cuộc thi piano, vậy nên..
Nghệ sĩ piano. Ước mơ một thời sinh viên của cậu, có thể bây giờ là lúc cậu có thể thử chăng?
7 tháng 8 năm 2027
24 tuổi, cậu, tìm đến những ngôi trường đại học lúc trước. Cậu còn nhớ thầy Dương, người thầy dạy đàn mà yêu quý cậu nhất, từng ngỏ lời nâng đỡ cậu.
“Thầy.”
“Phong, sao lại quay lại trường rồi?”
“Em nghĩ lại rồi, em muốn làm nghệ sĩ piano.”|196Please respect copyright.PENANALLlXYddHHw
Thầy Dương nhìn chằm chằm vào cậu. Thầy lắc đầu, nói với cậu:196Please respect copyright.PENANAUcttKYvSph
“Tôi từng bảo với cậu rồi, thằng đó không tốt lành gì. Thay vì gả đi sớm vậy, nếu chịu nán lại vài năm với thầy thì giờ đã….mà thôi, giờ cũng muộn rồi.”
“Muộn sao? Em biết thầy sẽ…”196Please respect copyright.PENANAcFWwaUttJC
“Phải, muộn rồi. Trong trường này, cậu Quân thậm chí đã vượt qua cậu. Với lại….đã 2 năm rồi còn gì, cậu còn chưa chắc đã đánh được bản Mariage D’amour đâu.”
Cậu nghẹn ngào, giọng nói nhỏ như muỗi kêu. Phải. Cậu….đã không đánh đàn 2 năm rồi. Lấy đâu ra tư cách để so sánh với đàn em trẻ tuổi và tài năng như thế?
Thầy Dương day day trán.
“Thôi được rồi, cây đàn cơ kia chính là cây đàn đã gắn bó với cậu 4 năm trời đại học đấy. Ra đánh thử đi.”
“Em quên bản nhạc rồi, thầy đợi em thuần tay một chút được không?”
“Ừ. Bản nhạc ngay trên phím đàn đấy. Cậu chọn đi.”
La liệt trên bàn phím là các bản nhạc kinh điển. River flows to you, Romance, Mariage D’amour, Over and over…
“Em…”
196Please respect copyright.PENANAaI5bNlCnsl
Phải. 2 năm rồi, làm sao mà cậu cỏ thể….chơi bản nhạc ấy được chứ? Nhất là lúc ấy cậu đánh đàn cho cậu ta nghe…
Tiếng đàn cơ sâu lắng, da diết lan khắp căn phòng. Khác với đàn điện, đàn cơ đầy nội lực, trầm bổng vô cùng du dương.
Cậu bình tĩnh rờ qua phím đàn. Do, Re, Mi, Fa, Sol, La, Si ….
Những nốt nhạc đã đi cùng cậu bao nhiêu năm giờ lại ở đây…
ns216.73.217.22da2


